Mưu cầu lẽ thật là gì (13) Phần 3

Đối với vấn đề sự hưng vong của quốc gia, Đức Chúa Trời nhìn nhận nó như thế nào, và con người nên nhìn nhận nó như thế nào cho đúng đắn, con người có nên hiểu những điều này không? (Thưa, có.) Con người nên hiểu chính xác thì họ nên đứng trên lập trường nào khi nhìn nhận vấn đề này, để từ đó thoát khỏi những tác động và ảnh hưởng xói mòn của tư tưởng “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách”. Trước hết, chúng ta hãy xem liệu bất cứ một con người, thế lực hay nhóm sắc tộc nào có thể ảnh hưởng đến sự hưng vong của một quốc gia hay không? Ai quyết định sự hưng vong của một quốc gia? (Thưa, do Đức Chúa Trời quyết định.) Đúng vậy, phải hiểu được căn nguyên này. Sự hưng vong của một quốc gia liên quan mật thiết đến quyền tối thượng của Đức Chúa Trời, chứ không liên quan gì đến bất kỳ con người nào. Không có thế lực, tư tưởng hay con người nào có thể thay đổi được vận mệnh của một quốc gia. Vận mệnh của một quốc gia gồm những gì? Sự hưng thịnh, suy vong của quốc gia đó. Bất kể quốc gia đó phát triển hay lạc hậu, vị trí địa lý ở đâu, quy mô lãnh thổ, diện tích và tất cả các nguồn tài nguyên của nó như thế nào – bao nhiêu tài nguyên trên mặt đất, dưới lòng đất và trên không – ai là người cầm quyền, tập đoàn thống trị bao gồm loại người nào, cương lĩnh chính trị và phương thức thống trị của người cầm quyền là gì, họ có thừa nhận Đức Chúa Trời, vâng phục Ngài hay không, và thái độ của họ đối với Đức Chúa Trời là gì, v.v. – tất cả những điều này đều ảnh hưởng đến sự hưng vong của quốc gia đó. Không ai định đoạt được những điều này, chứ đừng nói đến bất kỳ thế lực nào. Không một cá nhân hay thế lực nào có quyền quyết định, kể cả Sa-tan. Vậy ai có quyền quyết định? Chỉ Đức Chúa Trời mới có quyền quyết định. Con người không hiểu những điều này, Sa-tan cũng vậy, nhưng nó rất ngang ngược. Nó luôn muốn chiếm hữu và thống trị nhân loại, nên không ngừng sử dụng một số tư tưởng, ngôn luận kích động, mê hoặc để cổ xúy những thứ như đức hạnh và nếp sống xã hội, khiến con người tiếp nhận những tư tưởng này, từ đó lợi dụng con người để phục vụ cho giới cầm quyền, cũng như duy trì quyền lực của giới cầm quyền. Nhưng trên thực tế, dù Sa-tan có làm gì thì sự hưng vong của một quốc gia cũng không liên quan gì đến Sa-tan, cũng chẳng liên quan gì đến việc những tư tưởng văn hóa truyền thống này được gieo rắc vô cùng mạnh mẽ, sâu sắc và rộng rãi. Trạng thái sinh tồn và hình thức tồn tại của bất kỳ quốc gia nào trong bất kỳ thời kỳ nào – dù là giàu hay nghèo, lạc hậu hay phát triển, xếp thứ bao nhiêu so với nhiều quốc gia khác trên thế giới – tất cả những điều này đều không hề liên quan gì đến sức mạnh thống trị của giới cầm quyền, nội dung tư tưởng của các nhà tư tưởng này, hay mức độ họ truyền bá chúng. Sự hưng vong của một quốc gia chỉ liên quan đến quyền tối thượng của Đức Chúa Trời và thời kỳ Đức Chúa Trời quản lý toàn thể nhân loại. Trong bất kỳ thời kỳ nào Đức Chúa Trời cần làm công tác nào đó, tể trị và sắp đặt điều gì đó, dẫn dắt toàn xã hội đi theo hướng nào đó, và tạo ra loại hình xã hội nào đó – thì trong thời kỳ đó, sẽ xuất hiện một số nhân vật đặc biệt, một số chuyện lớn và đặc biệt. Ví dụ: chiến tranh, hoặc đất đai của một số quốc gia này bị một số quốc gia khác thôn tính, sự xuất hiện của một số công nghệ mới nổi đặc biệt, hoặc thậm chí sự dịch chuyển của tất cả các đại dương và mảng lục địa trên Trái Đất, v.v. – tất cả những điều này đều nằm dưới quyền tối thượng và sự an bài trong bàn tay Đức Chúa Trời. Cũng có thể là sự xuất hiện của một con người hết sức bình thường sẽ dẫn dắt toàn thể nhân loại tiến thêm một bước dài. Tương tự, cũng có thể là một sự kiện không gì đáng kể, không có gì nổi bật xảy ra có thể gây ra một cuộc di cư ồ ạt của nhân loại, hoặc có thể dưới tác động của một sự kiện nhỏ nào đó, toàn thể nhân loại sẽ trải qua một biến động lớn, hoặc sẽ có những mức độ thay đổi khác nhau về kinh tế, quân sự, kinh doanh hoặc y tế, v.v. Những thay đổi này ảnh hưởng đến vận mệnh cũng như sự hưng thịnh, suy vong của bất kỳ quốc gia nào trên địa cầu. Chính vì thế mà vận mệnh, sự thăng trầm của bất kỳ quốc gia nào, dù mạnh hay yếu, đều liên quan đến sự quản lý của Đức Chúa Trời trong nhân loại và quyền tối thượng của Ngài. Vậy tại sao Đức Chúa Trời lại muốn hành động theo cách này? Xét tận cùng, Ngài có dụng ý cả. Tóm lại, sự tồn vong, suy thịnh của bất kỳ quốc gia hay dân tộc nào cũng không liên quan gì đến bất kỳ chủng tộc, thế lực, giai cấp thống trị, chế độ hay phương thức cai trị, hoặc bất kỳ cá nhân nào. Chúng chỉ liên quan đến quyền tối thượng của Đấng Tạo Hóa, đến thời kỳ Đấng Tạo Hóa quản lý nhân loại, và đến bước tiếp theo Đấng Tạo Hóa sẽ thực hiện trong công tác quản lý và dẫn dắt nhân loại. Vì vậy, mọi việc làm của Đức Chúa Trời đều ảnh hưởng đến vận mệnh của bất kỳ quốc gia, dân tộc, chủng tộc, tập thể hoặc cá nhân nào. Từ góc nhìn này, có thể nói vận mệnh của bất kỳ cá nhân, chủng tộc, dân tộc và quốc gia nào thực ra đều có gắn liền và liên quan mật thiết với nhau, có mối quan hệ không thể tách rời với nhau. Tuy nhiên, mối quan hệ giữa những điều này không phải sinh ra từ tư tưởng, quan điểm cho rằng “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách”, mà là do quyền tối thượng của Đấng Tạo Hóa. Chính vì vận mệnh của những điều này nằm dưới quyền tối thượng của Đức Chúa Trời thật duy nhất, Đấng Tạo hóa, nên mới có mối quan hệ không thể tách rời giữa chúng. Đây là căn nguyên và thực chất của sự hưng vong của một quốc gia.

Vậy nhìn từ góc độ của đa số người dân, người ta nên có quan điểm như thế nào về sự hưng vong của quốc gia? Trước hết là phải xem quốc gia này đã làm được đến đâu để bảo vệ và duy trì sự hài lòng của đa số người dân. Nếu đa số người dân sống tốt, có tự do và quyền tự do ngôn luận, nếu mọi chính sách do chính phủ quốc gia ban bố đều rất lý tính và được người dân xem là công bằng, hợp lý, nếu nhân quyền của dân thường có thể được bảo vệ, và nếu người dân không bị tước đoạt quyền sống, thì đương nhiên nhân dân sẽ tin cậy quốc gia này, cảm thấy hạnh phúc khi sống trong đó và yêu nước từ tận đáy lòng. Khi đó, ai ai cũng sẽ có trách nhiệm về sự hưng vong của quốc gia này, người dân sẽ thực sự sẵn lòng làm tròn trách nhiệm của mình với quốc gia này, và họ sẽ muốn nó mãi tồn tại vì nó có lợi cho cuộc sống và mọi thứ liên quan đến họ. Nếu quốc gia này không thể bảo vệ được cuộc sống của dân thường, và không trao cho họ những nhân quyền mà họ xứng đáng được hưởng, thậm chí họ còn không có quyền tự do ngôn luận; nếu những người nói lên suy nghĩ của mình phải chịu sự hạn chế và đàn áp, thậm chí người dân còn bị cấm nói hoặc thảo luận về những điều họ muốn lên tiếng; nếu quốc gia không quan tâm khi người dân bị ức hiếp, sỉ nhục và bách hại; nếu không hề có tự do, và người dân bị tước đoạt những nhân quyền cơ bản và quyền sống; nếu những người tin và đi theo Đức Chúa Trời thậm chí còn bị đàn áp và bách hại đến mức không thể về nhà; và nếu những người tin Đức Chúa Trời bị giết hại mà kẻ hạ sát không bị trừng phạt, thì quốc gia này là quốc gia của ma quỷ, quốc gia của Sa-tan, chứ không phải là một quốc gia chân chính. Trong trường hợp đó, sự hưng vong của quốc gia vẫn còn là trách nhiệm của mọi người sao? Nếu người dân đã ghê tởm và căm hận quốc gia này trong lòng, thì cho dù họ có thừa nhận trách nhiệm với quốc gia trên lý thuyết đi chăng nữa, họ cũng sẽ không sẵn lòng làm tròn trách nhiệm này. Nếu cường địch đến xâm lược quốc gia này, hầu hết mọi người thậm chí sẽ còn nuôi hy vọng nó sẽ sớm sụp đổ, để họ có thể có cuộc sống hạnh phúc. Vì vậy, liệu tất cả mọi người có chịu trách nhiệm về sự hưng vong của quốc gia hay không còn phụ thuộc vào cách chính phủ đối xử với người dân. Mấu chốt là họ có được lòng dân hay không – chủ yếu là căn cứ vào khía cạnh này để xác định điều đó. Khía cạnh khác là, về cơ bản, đằng sau bất kỳ chuyện gì xảy đến với bất kỳ quốc gia nào, cũng đều có một số nguyên do và nhân tố thúc đẩy, và đó không phải là điều mà một người bình thường, nhỏ bé có thể tác động được. Vì vậy, khi nói đến sự hưng vong của quốc gia, không một cá nhân hay nhóm sắc tộc nào có quyền quyết định hay đủ sức can thiệp cả. Đó chẳng phải là sự thật sao? (Thưa, phải.) Ví dụ: giả sử giai cấp thống trị của nước ngươi muốn mở mang bờ cõi và chiếm đoạt đất đai, cơ sở hạ tầng cùng tài nguyên đắc địa của một nước láng giềng. Sau khi ra quyết định, giai cấp thống trị bắt đầu trù bị lực lượng quân sự, trù bị tiền nong, trù bị đủ loại vật tư và thảo luận về thời điểm khởi động cuộc mở mang bờ cõi. Dân thường có quyền được biết về tất cả những chuyện này không? Ngươi thậm chí không có quyền được biết. Ngươi chỉ biết rằng trong những năm gần đây, các khoản thuế quốc gia tăng lên, các khoản thuế phí bị áp với đủ loại lý do tăng lên và nợ quốc gia tăng lên. Nghĩa vụ duy nhất của ngươi là nộp thuế. Còn việc quốc gia phát sinh chuyện gì và giới cầm quyền sẽ làm gì thì có liên quan chút gì đến ngươi không? Cho đến thời điểm quốc gia quyết định khai chiến, nước nào, vùng đất nào sẽ bị xâm chiếm, và bằng cách nào, là những điều mà chỉ giai cấp thống trị mới biết, ngay cả những người lính sẽ bị điều ra chiến trường cũng không biết. Họ thậm chí không có quyền được biết. Người cầm quyền chỉ đâu thì họ đánh đó. Còn về lý do đánh, đánh trong bao lâu, có thể thắng hay không, khi nào họ được về nhà, thì đơn giản là họ không biết, không hề biết bất kỳ điều gì. Một số người có con bị điều ra chiến trường, nhưng thậm chí họ là cha mẹ mà cũng không hề hay biết. Tệ hơn nữa, khi con hy sinh, họ thậm chí còn không được báo tin. Mãi đến khi người ta đem tro cốt về, họ mới biết con mình đã hy sinh. Vậy thì nói Ta nghe, sự hưng vong của quốc gia ngươi, những điều quốc gia ngươi làm và những quyết định quốc gia ngươi đưa ra có liên quan gì đến ngươi với tư cách là một dân thường hay không? Quốc gia có báo cho ngươi, một người dân thường, về những điều này không? Ngươi có quyền tham gia vào quá trình ra quyết định không? Ngươi thậm chí còn không có quyền được biết, chứ đừng nói đến quyền tham gia vào quá trình ra quyết định. Bất kể quốc gia của ngươi là gì đối với ngươi, bất kể nó phát triển như thế nào, đi theo hướng nào và được thống trị như thế nào, thì cũng có liên quan gì đến ngươi không? Chúng không liên quan gì đến ngươi. Tại sao vậy? Bởi vì ngươi là dân thường, và tất cả những điều này chỉ liên quan đến giới cầm quyền. Quyền quyết định thuộc về giới cầm quyền và giai cấp thống trị cũng như những người có lợi ích trong đó, chứ hoàn toàn không liên quan gì đến ngươi với tư cách là dân thường. Vì vậy, ngươi nên tự ý thức về mình một chút. Đừng làm những điều phi lý tính; không cần thiết phải hiến thân hay hiến mạng vì một người cầm quyền. Giả sử giới cầm quyền của quốc gia là lũ độc tài chuyên chế, quyền lực nằm trong tay ma quỷ, những kẻ không lo việc chính của mình, mà suốt ngày say sưa chè chén trác táng, sống xa hoa và không làm được gì cho dân. Quốc gia rơi vào nợ nần và hỗn loạn, giới cầm quyền thì hủ bại, bất tài, khiến cho quốc gia bị ngoại địch xâm lược. Chỉ khi đó, những kẻ cầm quyền mới nghĩ đến dân thường, kêu gọi dân thường rằng: “‘Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách’. Nếu tổ quốc bị diệt vong, thì phía trước tất cả chúng ta sẽ là cuộc sống khốn khổ. Hiện nay tổ quốc đang lâm nguy, và giặc ngoại xâm đã tràn vào biên giới. Đồng bào hãy khẩn trương ra trận để bảo vệ tổ quốc, đã đến lúc tổ quốc cần chúng ta!”. Ngươi ngẫm nghĩ về điều đó: “Đúng vậy, ‘Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách’. Cuối cùng thì tổ quốc cũng một lần cần mình, vì vậy mình có trách nhiệm này, mình phải hy sinh mạng sống để bảo vệ tổ quốc. Tổ quốc của chúng ta không thể đổi chủ, nếu lãnh tụ này không còn nắm quyền thì chúng ta sẽ tiêu đời!”. Nghĩ như thế có phải là ngu xuẩn không? Giới cầm quyền của những chế độ độc tài này phủ nhận và chống đối Đức Chúa Trời, suốt ngày ăn chơi hưởng thụ, làm xằng làm bậy, tác oai tác quái trên đầu trên cổ người dân, làm hại và tàn hại nhân dân. Nếu ngươi dũng cảm, gan dạ xông lên để bảo vệ những kẻ cầm quyền như thế này, làm bia đỡ đạn cho chúng trên chiến trường và bỏ mạng vì chúng, thì ngươi chắc chắn là ngu xuẩn và ngu trung! Tại sao Ta lại nói ngươi chắc chắn là ngu xuẩn? Chính xác thì những người lính trên chiến trường đang chiến đấu vì ai? Đang bỏ mạng vì ai? Đang làm bia đỡ đạn cho ai? Huống gì là ngươi, một thường dân yếu đuối, yếu ớt ra trận, thì nó chỉ cho thấy một cái dũng của kẻ thất phu và lãng phí mạng sống. Nếu chiến tranh xảy ra, ngươi nên cầu nguyện với Đức Chúa Trời và xin Ngài bảo vệ ngươi để ngươi có thể chạy trốn đến nơi an toàn, thay vì hy sinh và chống cự vô ích. Sự hy sinh vô ích được định nghĩa là gì? Là cái dũng của kẻ thất phu. Quốc gia đương nhiên sẽ có những người sẵn sàng nêu cao tinh thần “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách” để bảo vệ giới cầm quyền và liều mạng vì họ. Sự hưng vong của quốc gia ảnh hưởng rất lớn đến lợi ích và sự tồn vong của những người như vậy, nên hãy để việc nước cho họ lo. Ngươi là dân thường, ngươi không có sức mạnh gì để bảo vệ quốc gia, và những điều này không liên quan gì đến ngươi. Chính xác thì loại quốc gia nào đáng được gìn giữ? Nếu đó là một quốc gia có chế độ tự do, dân chủ, và người cầm quyền thực sự làm được những việc vì dân và có thể đảm bảo cho dân một cuộc sống bình thường, thì quốc gia như vậy đáng được gìn giữ, bảo vệ. Dân thường cảm thấy rằng bảo vệ một quốc gia như vậy cũng giống như bảo vệ chính tổ ấm của mình, đó là một trách nhiệm không thể trốn tránh, vì vậy họ sẵn lòng phụng sự đất nước và làm tròn trách nhiệm của mình. Nhưng nếu ma quỷ hay Sa-tan cai trị quốc gia này, giới cầm quyền thì tà ác, dốt nát đến một mức độ nhất định, thì số mệnh của ma vương đã tận và chúng nên bước xuống, Đức Chúa Trời sẽ dấy lên một cường quốc để xâm lược. Đây là một tín hiệu từ Trời đối với con người, cho họ biết rằng những kẻ cầm quyền của chế độ này nên bước xuống, rằng chúng không xứng đáng có được quyền lực như vậy, không xứng đáng thống trị vùng đất này, không xứng đáng bắt người dân của quốc gia này phải chu cấp cho chúng, bởi vì chúng chưa làm được bất kỳ điều gì để mang lại hạnh phúc cho dân, sự thống trị của chúng hoàn toàn không mang lại lợi ích gì cho dân thường hay mang lại chút hạnh phúc nào cho cuộc sống của họ. Chúng chỉ biết hành hạ dân thường, làm hại họ, đày đọa và giày xéo họ. Vì vậy, những kẻ cầm quyền như vậy nên bước xuống và nhường ngôi vị. Nếu chế độ này được thay thế bằng một hệ thống dân chủ có những người đức hạnh lên nắm quyền, thì sẽ đáp ứng được niềm hy vọng và mong đợi của nhân dân, cũng như hợp ý Trời. Ai thuận theo Trời sẽ hưng vượng, ai chống lại Trời sẽ bị diệt vong. Là một công dân bình thường, nếu ngươi thường xuyên bị tư tưởng “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách” làm cho lầm lạc, và luôn tôn sùng, đi theo giai cấp thống trị, thì chắc chắn ngươi sẽ chết sớm và rất có thể trở thành vật hy sinh và vật bồi táng của giai cấp thống trị. Nếu ngươi mưu cầu lẽ thật, không để mình bị Sa-tan mê hoặc và có thể thoát khỏi ảnh hưởng của nó cũng như giữ được tính mạng mình, thì ngươi có hy vọng chứng kiến một quốc gia tích cực nổi lên, chứng kiến các bậc thánh chủ, minh quân lên nắm quyền, chứng kiến sự thành lập của một chế độ xã hội tốt đẹp, và ngươi sẽ may mắn có được cuộc sống hạnh phúc. Đây chẳng phải là sự lựa chọn của một người thông minh sao? Đừng nghĩ kẻ xâm lược nào cũng là kẻ địch hay ma quỷ, điều đó sai. Nếu ngươi luôn coi giới cầm quyền là chí cao vô thượng, coi họ là chủ nhân đời đời của vùng đất này bất kể họ làm bao nhiêu việc xấu, bất kể họ chống đối Đức Chúa Trời và tàn hại các tín hữu đến mức nào, thì đó là một sai lầm nghiêm trọng. Ngẫm mà xem, một khi các triều đại phong kiến đó trong quá khứ được xóa bỏ và con người được sống dưới nhiều chế độ xã hội tương đối dân chủ, thì họ đã trở nên phần nào tự do hơn, hạnh phúc hơn, đời sống vật chất khấm khá hơn trước, tầm nhìn rộng mở hơn, kiến thức và cách nhìn nhận của nhân loại về mọi sự đã tiến bộ hơn trước. Nếu ai cũng tư duy lạc hậu, luôn tin rằng “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách”, luôn muốn khôi phục truyền thống cũ, khôi phục sự cai trị của các hoàng đế và trở về chế độ phong kiến, thì liệu loài người có thể phát triển cao được như ngày nay không? Môi trường sống của họ có được như ngày nay không? Chắc chắn là không. Vì vậy, khi quốc gia lâm nguy, nếu pháp luật của quốc gia quy định ngươi phải làm tròn nghĩa vụ công dân và thực hiện nghĩa vụ quân sự, thì ngươi phải thực hiện nghĩa vụ quân sự theo quy định của pháp luật. Nếu ngươi cần phải ra chiến trường trong thời gian thực hiện nghĩa vụ quân sự, thì ngươi cũng phải làm tròn trách nhiệm của mình vì đó là điều ngươi phải làm theo luật. Ngươi không được vi phạm pháp luật, mà phải tuân thủ. Nếu pháp luật không yêu cầu thì ngươi có quyền tự do lựa chọn. Nếu quốc gia nơi ngươi sinh sống thừa nhận Đức Chúa Trời, đi theo Ngài, thờ phượng Ngài và nhận được phước lành của Ngài, thì nên gìn giữ quốc gia đó. Nếu quốc gia nơi ngươi sinh sống chống đối và bách hại Đức Chúa Trời, bắt giữ và đàn áp các Cơ Đốc nhân, thì quốc gia như vậy là quốc gia của Sa-tan do ma quỷ cai trị. Khi không ngừng điên cuồng chống đối Đức Chúa Trời, nó đã xúc phạm đến tâm tính của Đức Chúa Trời và bị Ngài rủa sả. Khi một quốc gia như vậy phải đối mặt với họa ngoại xâm, thù trong giặc ngoài, thì đó là thời điểm sự phẫn nộ, bất bình và oán giận của Đức Chúa Trời cũng như nhân loại đã ngập tràn. Chẳng phải đây là lúc Đức Chúa Trời muốn dấy lên một hoàn cảnh để hủy diệt quốc gia này sao? Đây là lúc Đức Chúa Trời bắt đầu hành động. Đức Chúa Trời đã nghe thấy lời cầu nguyện của mọi người, và đã đến lúc Ngài bù đắp cho những oan trái mà dân sự được Ngài chọn phải gánh chịu. Đây là một điều lành, là một tin lành. Thời điểm Đức Chúa Trời sắp tiêu diệt ma quỷ và Sa-tan cũng là lúc dân sự được Đức Chúa Trời chọn vô cùng phấn khởi, đi khắp nơi loan tin mừng. Lúc này, ngươi không được liều mạng vì giai cấp thống trị. Ngươi nên vận dụng trí khôn của mình để thoát khỏi sự kìm kẹp của giai cấp thống trị, khẩn trương chạy trốn để bảo toàn mạng sống và tự cứu lấy mình như một vấn đề cấp bách. Có người nói: “Nếu tôi bỏ chạy, có phải tôi sẽ là kẻ đào ngũ không? Đó chẳng phải là ích kỷ sao?”. Ngươi cũng có thể không làm kẻ đào ngũ, cứ việc canh nhà mình và chờ quân xâm lược đến ném bom, chiếm đóng, rồi xem kết quả ra sao. Thực tế là khi xảy ra một chuyện quốc gia đại sự, dân thường không có quyền lựa chọn cho mình. Mọi người chỉ có thể thụ động chờ đợi, quan sát và chịu đựng những kết quả tất yếu của sự kiện này. Đó chẳng phải là sự thật sao? (Thưa, phải.) Đó quả là sự thật. Trong mọi trường hợp, chạy trốn là hướng hành động khôn ngoan nhất. Trách nhiệm của ngươi chính là bảo vệ tính mạng của bản thân và sự an toàn của gia đình mình. Nếu tất cả mọi người đều phải chịu trách nhiệm về sự hưng vong của quốc gia, khiến cho tất cả thiệt mạng, quốc gia chỉ còn lại một miền đất hoang vắng, thì liệu thực chất của quốc gia có còn tồn tại không? Chẳng phải “quốc gia” sẽ chỉ là một từ trống rỗng sao? Trong mắt những kẻ độc tài, mạng sống của con người là thứ ít giá trị nhất so với những tham vọng, dục vọng, hành vi gây hấn, và bất kỳ quyết định, hành động nào của chúng, nhưng trong mắt Đức Chúa Trời, mạng sống của con người là điều quan trọng nhất. Hãy để những kẻ sẵn sàng làm bia đỡ đạn cho bè lũ độc tài và nêu cao tinh thần của câu nói “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách” cống hiến và hy sinh cho giới cầm quyền. Những người theo Đức Chúa Trời không có nghĩa vụ phải hy sinh gì cho quốc gia của Sa-tan cả. Cũng có thể nói rằng hãy để những con cháu hiếu thảo của Sa-tan và những kẻ đi theo nó hy sinh cho sự cai trị của Sa-tan cũng như cho những tham vọng và dục vọng của nó. Để chúng làm bia đỡ đạn là đúng. Không ai bắt chúng phải có những tham vọng và dục vọng lớn như vậy. Chúng chỉ thích đi theo giới cầm quyền và dốc lòng thề nguyện trung thành với ma quỷ dù phải chết. Cuối cùng, chúng trở thành vật hy sinh và vật bồi táng của Sa-tan, chúng bị vậy là đáng.

Khi nước này xâm lược nước khác, hoặc khi một giao dịch bất bình đẳng nào đó với nước khác dẫn đến chiến tranh, thì rốt cuộc, nạn nhân chính là dân thường, tất cả những người sống trên mảnh đất này. Thực tế là một số cuộc chiến tranh có thể tránh được nếu một trong các bên biết thỏa hiệp, biết buông bỏ những tham vọng, dục vọng và quyền lực của mình, biết nghĩ cho sự sinh tồn của dân thường. Nhiều cuộc chiến tranh thực ra là do những kẻ cầm quyền giữ chặt sự thống trị của mình, không muốn buông bỏ hay mất đi quyền lực trong tay, mà khư khư bám vào niềm tin của mình, bám giữ quyền lực và tư lợi của mình. Một khi chiến tranh nổ ra, nạn nhận chính là dân thường, những người bình thường. Họ bị tản mát tứ xứ trong thời gian chiến tranh và họ là những người có ít năng lực chống cự tất cả những điều này nhất. Những kẻ cầm quyền này có nghĩ đến dân thường không? Giả sử có người cầm quyền nói: “Nếu tôi cứ bám vào niềm tin và lý luận của bản thân, thì có thể cuối cùng tôi sẽ phát động một cuộc chiến, và nạn nhân sẽ là dân thường. Dù tôi có thắng đi nữa thì mảnh đất này cũng sẽ bị vũ khí đạn dược tàn phá, nhà cửa của dân sẽ bị phá hủy, khiến cho nhân dân sống trên mảnh đất này sẽ không có được cuộc sống hạnh phúc về sau. Để bảo vệ dân thường, tôi sẽ bỏ chức vị này, giải trừ quân bị, đầu hàng và nhượng bộ”, và về sau tránh được chiến tranh. Có người cầm quyền nào như vậy không? (Thưa, không.) Trên thực tế, dân thường không muốn chiến tranh, cũng không muốn tham gia vào những cuộc cạnh tranh hay tỷ thí giữa các thế lực chính trị. Tất cả họ đều bị kẻ cầm quyền điều ra chiến trường và đưa lên thớt một cách thụ động. Tất cả những người bị điều ra chiến trường, dù hy sinh hay sống sót, thì cuối cùng cũng đều phục vụ cho việc duy trì sự thống trị của kẻ cầm quyền. Vậy thì có phải là kẻ cầm quyền là người hưởng lợi cuối cùng không? (Thưa, phải.) Dân thường được lợi gì từ chiến tranh? Dân thường chỉ có thể chịu sự tàn phá của chiến tranh, nhà cửa và môi trường sống họ nương tựa vào bị phá hủy. Có những người mất gia đình, thậm chí phải di tản và trở thành vô gia cư, không có viễn cảnh quay về. Đã thế kẻ cầm quyền còn tuyên bố theo kiểu đường đường chính chính rằng cuộc chiến được phát động là để bảo vệ mái ấm và sự sống còn của dân. Tuyên bố này có đúng không? Đó chẳng phải là lời ngon ngọt lừa dối sao? Cuối cùng, chính dân thường, chính người dân, phải gánh chịu mọi hậu quả xấu xa của việc này, và người được lợi nhất là kẻ cầm quyền. Họ có thể tiếp tục cai trị nhân dân, cai trị đất đai, bám giữ quyền lực trong tay và tiếp tục đứng ở vị trí người cầm quyền để ra lệnh, trong khi dân thường sống trong cảnh khốn cùng thì không có tương lai và hy vọng. Có người cho rằng tư tưởng “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách” này là hoàn toàn đúng. Bây giờ nhìn lại, nó có đúng không? (Thưa, nó không đúng.) Không có một chút đúng đắn nào trong câu nói này. Dù nhìn từ góc độ động cơ của Sa-tan khi tiêm nhiễm tư tưởng này vào con người, hay những âm mưu, dục vọng và tham vọng của giới thống trị ở các giai đoạn khác nhau trong suốt lịch sử phát triển của nhân loại, hay bất kỳ sự thật nào liên quan đến sự hưng vong của một quốc gia, thì việc xảy ra những sự kiện này cũng nằm ngoài tầm kiểm soát của mọi dân thường, cá nhân hay nhóm sắc tộc. Cuối cùng, nạn nhân là quần chúng và dân thường cả tin, trong khi những kẻ hưởng lợi nhiều nhất lại là giai cấp thống trị của quốc gia, những kẻ thống trị ở ngay trên chóp. Khi quốc gia lâm nguy, chúng thường điều dân thường ra tiền tuyến làm bia đỡ đạn. Khi quốc gia không lâm nguy, dân thường là bàn tay nuôi sống chúng. Chúng bóc lột dân thường, vơ vét của họ và sống dựa vào họ, buộc dân thường phải cung dưỡng cho chúng, và cuối cùng thậm chí còn tiêm nhiễm vào nhân dân tư tưởng “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách”, buộc họ phải tiếp nhận. Ai không tiếp nhận thì bị gắn mác không yêu nước. Thông điệp mà những kẻ thống trị này đang truyền tải là: “Mục đích tôi thống trị quốc gia là để giúp cho các người có cuộc sống hạnh phúc. Nếu không có sự thống trị của tôi, các người sẽ không thể tồn tại được, vì vậy các người phải làm theo lời tôi, là những công dân vâng phục và luôn sẵn sàng cống hiến, hy sinh vì sự hưng vong của quốc gia”. Quốc gia là ai? Ai đồng nghĩa với quốc gia? Giới cầm quyền đồng nghĩa với quốc gia. Bằng cách tiêm nhiễm vào nhân dân tư tưởng “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách”, thì một mặt, họ đang buộc người dân phải làm tròn trách nhiệm của mình mà không có sự lựa chọn, không được do dự hay phản đối. Mặt khác, họ đang nói với nhân dân rằng sự hưng vong của quốc gia và vấn đề giới cầm quyền duy trì được quyền lực hay bị phế truất là rất hệ trọng đối với nhân dân, vì vậy nhân dân phải hết sức quan tâm gìn giữ cả quốc gia lẫn bộ máy cầm quyền, để đảm bảo sự sinh tồn bình thường của nhân dân. Thực tế có phải vậy không? (Thưa, không.) Quá rõ ràng, thực tế không phải vậy. Những kẻ cầm quyền không thể vâng phục Đức Chúa Trời, làm theo ý muốn của Ngài hay làm việc vì lợi ích của dân thường sẽ không được lòng dân, và sẽ không phải là người cầm quyền tốt. Nếu thay vì hành động vì lợi ích của dân thường, giới cầm quyền chỉ mưu cầu tư lợi, tác oai tác quái trên đầu trên cổ người dânvà vắt kiệt mồ hôi, xương máu của họ như ký sinh trùng, thì những kẻ cầm quyền đó là Sa-tan, là ma quỷ, và không xứng đáng được nhân dân ủng hộ, bất kể chúng mạnh đến đâu. Nếu không có những kẻ cầm quyền như vậy thì quốc gia có tồn tại không? Cuộc sống của người dân có tồn tại không? Vẫn tồn tại như trước, thậm chí người dân còn có thể có cuộc sống tốt hơn. Nếu mọi người thấy rõ được thực chất của câu hỏi về nghĩa vụ và trách nhiệm của họ đối với quốc gia nên là gì, thì dù sống ở quốc gia nào, họ cũng nên có quan điểm đúng đắn về những chuyện đại sự trong quốc gia đó, cũng như về các vấn đề liên quan đến chính trị và vận mệnh tồn vong của quốc gia đó. Khi có những quan điểm đúng đắn này, ngươi sẽ có thể đưa ra lựa chọn đúng đắn trong những vấn đề liên quan đến sự hưng vong của quốc gia. Về vấn đề sự hưng vong của quốc gia, các ngươi cơ bản đã hiểu được lẽ thật mà con người nên hiểu chưa? (Thưa, rồi.)

Ta đã thông công rất nhiều về câu nói về đức hạnh “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách”. Về khái niệm “quốc gia”, ảnh hưởng của từ “quốc gia” đối với con người trong xã hội, con người nên có những trách nhiệm gì đối với quốc gia và dân tộc mình khi nói đến sự hưng vong của quốc gia, họ nên đưa ra những lựa chọn nào, và Đức Chúa Trời yêu cầu như thế nào đối với nhân loại trong vấn đề này, tất cả những vấn đề này Ta đã thông công rõ ràng chưa? (Thưa, rồi.) Vậy thì buổi thông công ngày hôm nay của chúng ta kết thúc ở đây.

Ngày 11 tháng 6 năm 2022

Hồi chuông thời sau hết báo động đã vang lên, đại thảm họa đã ập xuống, bạn có muốn cùng gia đình nghênh đón được Thiên Chúa, và có cơ hội nhận được sự che chở của Thiên Chúa không?

Liên hệ với chúng tôi qua Messenger