1. Các bạn nói rằng mọi người chỉ có thể được làm cho thanh sạch và được hoàn toàn cứu rỗi nếu họ chấp nhận công tác phán xét trong thời kỳ sau rốt của Đức Chúa Trời. Chúng tôi không tin như vậy. Kinh Thánh có nói: “Vì tin bởi trong lòng mà được sự công bình, còn bởi miệng làm chứng mà được sự cứu rỗi” (Rô-ma 10:10). “Cho nên hiện nay chẳng còn có sự đoán phạt nào cho những kẻ ở trong Ðức Chúa Jêsus Christ” (Rô-ma 8:1). Chúng tôi đã được tha tội và được xưng công chính bởi đức tin của mình bằng cách tin vào Đức Chúa Jêsus. Chúng tôi được cứu rỗi một lần và mãi mãi, và khi Chúa tái lâm, chúng tôi sẽ được cất thẳng lên thiên đàng. Vậy tại sao các bạn nói chúng tôi phải chấp nhận công tác phán xét trong thời kỳ sau rốt của Đức Chúa Trời để được hoàn toàn cứu rỗi?
Những câu Kinh Thánh tham khảo:
“Chẳng phải hễ những kẻ nói cùng ta rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa, thì đều được vào nước thiên đàng đâu; nhưng chỉ kẻ tuân theo ý chỉ của Cha ta ở trên trời mà thôi” (Ma-thi-ơ 7:21).
“Các ngươi phải nên thánh, vì ta là thánh” (Lê-vi 11:45).
“Vì nếu chúng ta đã nhận biết lẽ thật rồi, mà lại cố ý phạm tội, thì không còn có tế lễ chuộc tội nữa, nhưng chỉ có sự đợi chờ kinh khiếp về sự phán xét, và lửa hừng sẽ đốt cháy kẻ bội nghịch mà thôi” (Hê-bơ-rơ 10:26-27).
“Quả thật, quả thật, ta nói cùng các ngươi, ai phạm tội lỗi là tôi mọi của tội lỗi. Vả, tôi mọi không ở luôn trong nhà, mà con thì ở đó luôn” (Giăng 8:34-35).
“Cũng vậy, Ðấng Christ đã dâng mình chỉ một lần đặng cất tội lỗi của nhiều người; Ngài lại sẽ hiện ra lần thứ hai, không liên quan đến tội lỗi, nhưng để ban sự cứu rỗi cho kẻ chờ đợi Ngài” (Hê-bơ-rơ 9:28).
Lời Đức Chúa Trời có liên quan:
Vào thời điểm đó, công tác của Jêsus là công tác cứu chuộc cả nhân loại. Tội lỗi của tất cả những ai tin vào Ngài đã được tha thứ; miễn là ngươi tin vào Ngài, Ngài sẽ cứu chuộc ngươi; nếu ngươi tin vào Ngài, ngươi không còn tội lỗi nữa, ngươi đã được giải thoát khỏi tội lỗi của mình. Điều này là ý nghĩa của việc được cứu, và được xưng công chính bởi đức tin. Tuy nhiên, trong những người tin, vẫn còn có sự dấy loạn và chống đối Đức Chúa Trời, và điều đó vẫn phải bị loại bỏ từ từ. Sự cứu rỗi không có nghĩa là con người đã được Jêsus hoàn toàn thu phục, mà có nghĩa là con người không còn tội lỗi nữa, họ đã được tha tội: Miễn là ngươi tin, thì ngươi sẽ không bao giờ còn tội lỗi nữa.
– Khải tượng về công tác của Đức Chúa Trời (2), Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
Một tội nhân như các ngươi, chỉ mới được cứu chuộc và chưa được biến đổi, chưa được Đức Chúa Trời hoàn thiện, thì có thể hợp với tâm ý của Đức Chúa Trời sao? Ngươi vẫn là con người cũ của mình, đúng là ngươi đã được Jêsus cứu rỗi, và nhờ sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời mà không thuộc về tội lỗi, nhưng điều này không chứng minh rằng ngươi không có tội và không ô uế. Ngươi chưa được biến đổi thì làm sao có thể nên thánh được chứ? Bên trong, ngươi vẫn toàn là ô uế, ích kỷ và đê tiện, mà ngươi vẫn muốn được giáng lâm cùng với Jêsus – có chuyện tốt đẹp như vậy sao? Ngươi đã bỏ sót một bước trong việc tin Đức Chúa Trời: Ngươi chỉ mới được cứu chuộc, chứ chưa được biến đổi. Để ngươi hợp với tâm ý của Đức Chúa Trời, thì Đức Chúa Trời phải đích thân thực hiện công tác để biến đổi và làm tinh sạch ngươi; nếu không, ngươi chỉ mới được cứu chuộc, không thể đạt đến nên thánh. Như vậy thì ngươi sẽ không có tư cách để cùng hưởng phúc lành tốt đẹp với Đức Chúa Trời, vì ngươi đã bỏ sót một bước trong công tác quản lý con người của Đức Chúa Trời, là bước biến đổi và hoàn thiện mang tính then chốt. Do đó, một tội nhân chỉ mới được cứu chuộc như ngươi đâu thể trực tiếp thừa hưởng cơ nghiệp của Đức Chúa Trời.
– Xét về danh xưng và thân phận, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
Mặc dù Jêsus đã đến giữa con người và làm nhiều công tác, nhưng Ngài chỉ hoàn thành công tác cứu chuộc toàn thể nhân loại và làm của lễ chuộc tội cho con người; chứ Ngài vẫn chưa loại bỏ khỏi con người mọi tâm tính bại hoại của họ. Để hoàn toàn cứu rỗi con người khỏi quyền thế của Sa-tan, thì không phải chỉ cần Jêsus làm của lễ chuộc tội và gánh lấy tội lỗi của con người, mà còn cần Đức Chúa Trời làm công tác lớn lao hơn nữa để làm cho con người hoàn toàn thoát khỏi tâm tính bị Sa-tan làm cho bại hoại. Và vì thế, sau khi con người được tha thứ tội lỗi, Đức Chúa Trời đã trở lại xác thịt để dẫn dắt con người vào thời đại mới, cũng như bắt đầu công tác hành phạt và phán xét. Công tác này đã đưa nhân loại vào một cõi cao hơn. Hễ ai thuận phục dưới sự thống trị của Ngài sẽ được vui hưởng lẽ thật cao hơn và nhận lãnh được phúc lành lớn hơn. Họ sẽ thực sự sống trong sự sáng, sẽ đạt được lẽ thật, đường đi, và sự sống.
– Lời tựa, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
Trước khi con người được cứu chuộc, nhiều chất độc của Sa-tan đã bị gieo vào bên trong họ, và sau hàng nghìn năm bị Sa-tan làm cho bại hoại, bên trong họ đã có bản tính chống đối Đức Chúa Trời. Do đó, khi con người đã được cứu chuộc, thì cùng lắm đó chỉ là được chuộc về, được mua với giá cao, nhưng độc tính bên trong họ vẫn chưa được loại bỏ. Con người ô uế như vậy phải trải qua một sự thay đổi trước thì mới có tư cách để phụng sự Đức Chúa Trời. Thông qua công tác phán xét và hành phạt này, con người sẽ hoàn toàn nhận biết được thực chất ô uế và bại hoại trong bản thân mình, hơn nữa còn có thể thay đổi hoàn toàn và trở nên tinh sạch. Chỉ bằng cách này, con người mới có thể có tư cách để trở lại trước ngai của Đức Chúa Trời. Mọi công tác được thực hiện ngày hôm nay đều là để con người có thể được làm cho tinh sạch và được thay đổi; thông qua sự phán xét và hành phạt bằng lời, cũng như thông qua sự tinh luyện, con người có thể thoát khỏi sự bại hoại của mình và được làm cho tinh sạch. Thay vì xem giai đoạn công tác này là công tác cứu rỗi, chi bằng nói đây là công tác làm tinh sạch. Trên thực tế, giai đoạn này là giai đoạn chinh phục, cũng là giai đoạn thứ hai trong công tác cứu rỗi. Chính nhờ sự phán xét và hành phạt bởi lời mà con người mới được Đức Chúa Trời thu phục; và thông qua sự tinh luyện, phán xét và vạch rõ bởi lời mà mọi thứ lẫn tạp, các quan niệm, ý định và hy vọng cá nhân trong lòng con người đều được tỏ lộ hoàn toàn. Mặc dù con người có thể đã được cứu chuộc và được tha tội, nhưng điều đó chỉ có thể được xem là Đức Chúa Trời không ghi nhớ những vi phạm của con người và không đối đãi với con người theo những vi phạm của họ. Tuy nhiên, khi con người, những kẻ sống trong xác thịt, chưa được giải thoát khỏi tội lỗi, thì họ chỉ có thể tiếp tục phạm tội, không ngừng bộc lộ tâm tính Sa-tan bại hoại của mình. Đây là cuộc sống mà con người đang sống, một chu kỳ vô tận của việc phạm tội và được tha thứ. Hầu hết mọi người phạm tội vào ban ngày chỉ để xưng tội vào ban đêm. Như vậy thì, cho dù của lễ chuộc tội có tác dụng đời đời đối với con người, thì cũng không thể cứu được con người khỏi tội lỗi. Như vậy thì chỉ có một nửa công tác cứu rỗi đã được hoàn tất, vì con người vẫn còn tâm tính bại hoại. … Không dễ để con người nhận thức tội lỗi của mình; họ không có cách nào nhận ra bản tính đã thâm căn cố đế của chính mình, chỉ có dựa vào sự phán xét bởi lời mới đạt được kết quả này. Chỉ như vậy thì con người mới có thể dần dần được thay đổi từ thời điểm này trở đi.
– Lẽ mầu nhiệm của sự nhập thể (4), Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
Công tác của thời kỳ sau rốt là phán lời. Những thay đổi to lớn có thể đạt được nơi con người thông qua lời. Những thay đổi hiện đã đạt được nơi những con người này khi họ chấp nhận những lời này lớn hơn nhiều so với những thay đổi đạt được nơi những người chấp nhận các dấu kỳ phép lạ của Thời đại Ân điển. Vì trong Thời đại Ân điển, ma quỷ đã bị đuổi ra khỏi con người nhờ việc đặt tay và cầu nguyện, nhưng những tâm tính bại hoại trong con người thì vẫn còn. Con người đã được chữa lành bệnh tật và được tha tội, nhưng còn về việc chính xác làm thế nào con người được thoát khỏi những tâm tính Sa-tan bại hoại trong họ, thì công tác này vẫn chưa được thực hiện. Con người đã chỉ được cứu rỗi và được tha tội nhờ đức tin của mình, nhưng bản tính tội lỗi của con người đã không bị tiệt trừ mà vẫn còn trong họ. Những tội lỗi của con người đã được tha thứ thông qua Đức Chúa Trời nhập thể, nhưng điều này không có nghĩa là con người không còn tội lỗi trong mình nữa. Những tội lỗi của con người có thể được tha thứ thông qua của lễ chuộc tội, nhưng về việc làm sao con người có thể được làm cho không còn phạm tội nữa, và làm sao bản tính tội lỗi của họ có thể bị tiệt trừ hoàn toàn và được chuyển hóa, thì họ không có cách nào giải quyết được vấn đề này. Những tội lỗi của con người đã được tha thứ, và điều này là nhờ công tác chịu đóng đinh của Đức Chúa Trời, nhưng con người vẫn tiếp tục sống trong tâm tính Sa-tan bại hoại xưa cũ. Như vậy, con người phải được cứu rỗi hoàn toàn khỏi tâm tính Sa-tan bại hoại của mình, hầu cho bản tính tội lỗi của họ có thể bị tiệt trừ hoàn toàn, không bao giờ phát triển trở lại, theo đó cho phép tâm tính của con người được chuyển hóa. Điều này sẽ đòi hỏi con người phải nắm bắt được con đường phát triển trong sự sống, nắm bắt được con đường sự sống, và nắm bắt được cách thay đổi tâm tính của mình. Hơn nữa, nó sẽ đòi hỏi con người phải hành động theo con đường này, hầu cho tâm tính của họ có thể dần dần được thay đổi và họ có thể sống dưới sự chiếu soi của sự sáng, hầu cho mọi điều họ làm đều có thể phù hợp với tâm ý của Đức Chúa Trời, hầu cho họ có thể thoát khỏi tâm tính Sa-tan bại hoại của mình, và hầu cho họ có thể thoát khỏi quyền thế hắc ám của Sa-tan, từ đó hoàn toàn thoát khỏi tội lỗi. Chỉ khi đó con người mới nhận lãnh được sự cứu rỗi hoàn toàn. Vào thời điểm Jêsus đang thực hiện công tác của Ngài, sự hiểu biết của con người về Ngài vẫn còn mơ hồ và không rõ ràng. Con người đã luôn tin Ngài là con trai của Đa-vít, và tuyên bố Ngài là một tiên tri vĩ đại, vị Chúa nhân từ đã cứu chuộc tội lỗi của con người. Một số người, dựa trên đức tin của mình, đã được chữa lành chỉ bằng cách chạm vào mép áo của Ngài; người mù đã có thể nhìn thấy và thậm chí người chết đã có thể được sống lại. Tuy nhiên, con người đã không thể phát hiện ra tâm tính Sa-tan bại hoại ăn sâu bên trong mình, họ cũng không biết làm sao để loại bỏ nó. Con người đã nhận được nhiều ân điển, chẳng hạn như sự bình an và hạnh phúc của xác thịt, đức tin của một thành viên mang lại phước lành cho cả gia đình, chữa lành bệnh tật, v.v. Phần còn lại là những việc lành của con người và vẻ ngoài tin kính của họ; nếu ai có thể sống trên cơ sở của những điều này, thì họ được xem là một tín đồ có thể được chấp nhận. Chỉ những tín đồ thuộc loại này mới có thể bước vào thiên đàng sau khi chết, điều đó có nghĩa là họ đã được cứu rỗi. Nhưng, trong cuộc đời của mình, những người này đã không hiểu gì về con đường sự sống. Tất cả những gì họ đã làm là phạm tội rồi sau đó xưng tội trong một chu kỳ liên tục mà không có bất kỳ con đường nào để thay đổi tâm tính của họ: Đó là tình trạng của con người trong Thời đại Ân điển. Con người đã nhận được sự cứu rỗi hoàn toàn chưa? Chưa! Do đó, sau khi giai đoạn công tác đó đã kết thúc, vẫn còn công tác phán xét và hành phạt. Giai đoạn này là để làm cho con người tinh sạch thông qua lời, và từ đó cho họ một con đường để đi theo. Giai đoạn này sẽ không có kết quả hoặc ý nghĩa nếu nó tiếp tục với việc đuổi quỷ, vì nó sẽ không tiệt trừ được bản tính tội lỗi của con người, và con người sẽ đi vào bế tắc trước sự tha thứ cho tội lỗi của họ. Nhờ của lễ chuộc tội, con người đã được tha tội, vì công tác chịu đóng đinh đã kết thúc và Đức Chúa Trời đã đánh bại Sa-tan. Nhưng tâm tính bại hoại của con người vẫn còn trong họ, con người vẫn có thể phạm tội và chống đối Đức Chúa Trời, và Đức Chúa Trời vẫn chưa thu phục được loài người. Đó là lý do tại sao trong giai đoạn công tác này, Đức Chúa Trời dùng lời để vạch rõ tâm tính bại hoại của con người, khiến họ phải thực hành theo con đường đúng đắn. Công tác của giai đoạn này có ý nghĩa hơn giai đoạn trước, cũng như có hiệu quả hơn, vì bây giờ chính lời trực tiếp cung cấp cho sự sống của con người và cho phép tâm tính của con người được đổi mới hoàn toàn; đó là một giai đoạn công tác triệt để hơn nhiều. Do đó, sự nhập thể trong thời kỳ sau rốt đã hoàn tất ý nghĩa sự nhập thể của Đức Chúa Trời và hoàn thành trọn vẹn kế hoạch quản lý của Đức Chúa Trời cho việc cứu rỗi con người.
– Lẽ mầu nhiệm của sự nhập thể (4), Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời