Những ngày trong ngục tối của ĐCSTQ

18/01/2021

Bởi Dương Nghi, Trung Quốc

Tôi là một Cơ đốc nhân của Hội thánh Đức Chúa Trời Toàn Năng và tôi đã là một người theo Đức Chúa Trời Toàn Năng trong hơn mười năm. Trong suốt thời gian này, một điều tôi sẽ không bao giờ quên chính là khổ nạn khủng khiếp khi tôi bị cảnh sát ĐCSTQ bắt giữ một thập kỷ trước. Lúc đó, mặc dù tôi bị lũ quỷ dữ hành hạ và chà đạp, và vài lần cận kề với cái chết, nhưng Đức Chúa Trời Toàn Năng đã dùng bàn tay hùng mạnh của Ngài để dẫn dắt và bảo vệ tôi, đem tôi trở lại với cuộc sống, và đưa tôi về an toàn … Qua đó, tôi thực sự trải nghiệm được sự siêu việt và vĩ đại của sức sống của Đức Chúa Trời, và có được sự giàu có quý giá của sự sống mà Đức Chúa Trời trao cho tôi.

Đó là vào ngày 23 tháng 1 năm 2004 (ngày mùng hai của Tết Nguyên đán). Tôi cần đến thăm một chị trong hội thánh, vì chị gặp rắc rối và cần sự giúp đỡ khẩn cấp. Vì chị ấy sống rất xa, nên tôi phải dậy sớm bắt taxi để có thể trở về trong ngày. Tôi rời nhà ngay khi trời hửng sáng. Hầu như không có ai ở ngoài đường, chỉ có những công nhân dọn rác. Tôi lo âu tìm taxi, nhưng không có chiếc nào cả. Tôi đi đến một điểm đợi taxi để chờ và bước xuống đường để vẫy xe khi thấy một chiếc đang đi tới – nhưng hóa ra đó là xe của Cục Bảo vệ Môi trường. Họ hỏi tôi tại sao tôi lại vẫy họ. “Tôi xin lỗi, tôi lầm, tôi tưởng là xe taxi”, tôi nói. “Chúng tôi nghĩ cô đang dán các áp phích bất hợp pháp,” họ đáp. “Các anh có thấy tôi làm thế không? Những áp phích tôi đang dán đâu?” tôi nói. Không cho tôi cơ hội để biện minh bản thân, ba người bọn họ lao về phía trước và dùng vũ lực lục soát túi tôi. Bọn họ lục hết mọi thứ trong túi tôi – một bản sao bài giảng, sổ ghi chép, ví, điện thoại di dộng và một máy nhắn tin từ lâu tôi đã không còn dùng, v.v. Sau đó họ xem kỹ hơn bản sao bài giảng đạo và sổ ghi chép. Thấy rằng không có áp phích nào trong túi tôi, họ giơ bản sao bài giảng đạo và bảo: “Có thể cô đã không dán áp phích bất hợp pháp, nhưng cô tin Đức Chúa Trời Toàn Năng.” Sau đó, họ gọi cho Ban Tôn giáo của Lực lượng An ninh Quốc gia. Ngay sau đó, bốn người từ Lực lượng An ninh Quốc gia đến. Họ biết tôi là tín đồ của Đức Chúa Trời Toàn Năng ngay khi họ thấy những thứ trong túi tôi. Không để tôi nói điều gì, họ nhét tôi vào xe của họ, rồi khóa cửa để ngăn tôi bỏ chạy.

Khi chúng tôi đến Cục Công an, cảnh sát dẫn tôi vào một phòng. Một trong số họ “vọc” máy nhắn tin và điện thoại của tôi, tìm kiếm manh mối. Hắn bật điện thoại lên nhưng thấy pin yếu, rồi sau đó cạn pin. Cố gắng hết sức, nhưng hắn không thể bật nó lên được. Hắn cầm điện thoại, trông có vẻ lo lắng. Tôi cũng hoang mang – tôi vừa sạc điện thoại sáng hôm đó mà. Sao nó có thể không có pin được chứ? Đột nhiên tôi nhận ra rằng Đức Chúa Trời đã sắp đặt điều này một cách kỳ diệu để ngăn cảnh sát không tìm được bất cứ thông tin nào về các anh chị em khác. Tôi cũng hiểu được những lời Đức Chúa Trời đã phán dạy: “Thì tất cả mọi loài, dù sống hay chết, đều sẽ di chuyển, thay đổi, tái sinh và biến mất theo ý nghĩ của Đức Chúa Trời. Đó là cách mà Đức Chúa Trời tể trị muôn vật” (“Đức Chúa Trời là nguồn sự sống của con người” trong Lời xuất hiện trong xác thịt). Thật sự, tất cả mọi thứ và mọi sự đều trong tay Đức Chúa Trời. Dù sống hay chết, mọi thứ đều trải qua thay đổi theo ý nghĩ của Đức Chúa Trời. Lúc này, tôi đã đạt được sự hiểu biết thật sự về việc Đức Chúa Trời nắm quyền tối thượng và dàn xếp hết thảy mọi thứ như thế nào. Hơn thế nữa, tôi có được tự tin cần thiết để nương cậy vào Đức Chúa Trời để đối mặt với cuộc thẩm vấn sắp tới. Chỉ vào những thứ trong túi, viên cảnh sát hỏi một cách buộc tội: “Những thứ này cho thấy cô rõ ràng không phải là một thành viên hội thánh bình thường. Cô phải là một trong những lãnh đạo cấp cao, một người quan trọng, vì lãnh đạo cấp dưới không có máy nhắn tin hay điện thoại di động. Tôi nói đúng không?” “Tôi không biết anh đang nói gì,” tôi đáp. “Cô đang giả vờ là không biết!”, hắn gầm lên, rồi ra lệnh cho tôi ngồi xổm và bắt đầu nói chuyện. Thấy tôi không hợp tác, họ vây lấy tôi và bắt đầu đấm đá tôi – như thể họ muốn giết chết tôi. Mặt tôi máu me và sưng phồng, toàn cơ thể tôi đau nhức không chịu nổi, tôi ngã gục xuống sàn. Tôi đã rất tức giận. Tôi muốn nói lý lẽ với họ, để biện hộ cho trường hợp của tôi: Tôi đã làm gì sai chứ? Tại sao các anh đánh tôi như thế? Nhưng tôi không có cách nào để nói chuyện lý lẽ với họ, vì chính quyền ĐCSTQ không nói lý lẽ. Tôi đã bối rối, nhưng tôi không muốn nhượng bộ những trận đánh đập của họ. Ngay khi tôi mất phương hướng, đột nhiên tôi nghĩ tới việc vì những tay cảnh sát độc ác của ĐCSTQ rất vô lý nên tôi không cần nói bất cứ điều gì với bọn họ cả. Tốt hơn hết là giữ im lặng – như thế tôi sẽ chẳng có ích gì cho họ. Khi nghĩ đến điều này, tôi ngừng để ý đến những gì bọn họ nói. Thấy cách tiếp cận này không có tác dụng với tôi, những tay cảnh sát độc ác nổi trận lôi đình và thậm chí còn trở nên dã man hơn: Họ chuyển sang tra tấn để ép lời thú tội. Họ còng tay tôi vào một chiếc ghế kim loại vít chặt xuống sàn ở một tư thế tôi không thể ngồi xổm hay đứng. Một trong số họ đặt tay không bị còng của tôi lên ghế và đánh nó bằng một chiếc giầy, chỉ ngừng lại khi mu bàn tay tôi thâm tím, trong khi một tên khác giẫm lên chân tôi bằng đôi giầy da của hắn, lăn đôi giầy hắn trên những ngón chân của tôi để đè nát chúng, đó là lúc tôi trải qua một cơn đau nhói khó tin xuyên thẳng vào tim. Sau đó, sáu hay bảy tay cảnh sát thay phiên nhau xử tôi. Một trong bọn chúng tập trung vào các khớp của tôi, và kẹp chúng mạnh đến nỗi một tháng sau đó tôi vẫn không thể cong tay lại. Tên khác thì túm tóc tôi và lắc đầu tôi từ bên này sang bên kia, rồi giật ngược nó lại để tôi nhìn lên trời. “Nhìn lên trời xem có Đức Chúa Trời ở đó không!” hắn hằn học nói. Họ tiếp tục cho đến lúc chập tối. Thấy rằng họ không thể khai thác được gì từ tôi, và vì đang là Tết Nguyên đán, nên họ đưa tôi thẳng đến trại giam.

Khi tôi đến trại giam, một tên lính gác yêu cầu một nữ tù nhân lột hết quần áo của tôi và ném vào thùng rác. Rồi họ bắt tôi mặc đồng phục nhà tù bẩn thỉu, hôi hám. Những tên lính gác đưa tôi vào một xà lim và rồi nói dối với các tù nhân khác rằng: “Cô ta cất công đi phá vỡ gia đình của những người khác. Nhiều gia đình đã bị cô ta hủy hoại. Cô ta là một kẻ nói dối, cô ta lừa gạt những người thật thà, và phá vỡ trật tự công cộng…” Do bị những tên lính gác lừa gạt, tất cả các tù nhân khác nói rằng tôi đang được buông tha quá dễ dàng, và rằng điều duy nhất tốt đẹp cho một kẻ xấu xa như tôi là xử bắn! Nghe thấy điều này làm tôi tức giận – nhưng tôi không thể làm được gì. Những nỗ lực phản kháng của tôi là vô ích, và chúng chỉ chuốc lấy thêm sự tra tấn và tàn bạo. Trong trại giam, những lính gác bắt tù nhân đọc thuộc lòng những quy tắc mỗi ngày: “Hãy thú nhận tội ác và tuân thủ pháp luật. Không được phép xúi giục người khác phạm tội. Không được phép lập băng đảng. Không được phép đánh nhau. Không được phép bắt nạt hay lăng mạ người khác. Không được phép vu khống người khác. Không được phép cướp thức ăn và tài sản của người khác. Không được phép chơi khăm người khác. Những kẻ bắt nạt trong tù sẽ bị đàn áp. Bất cứ hành vi vi phạm các quy định phải được báo cáo lên quản giáo hoặc viên cai ngay lập tức. Không được phép che đậy sự thật hay cố gắng bảo vệ các tù nhân đã vi phạm các quy định, và quy tắc của nhà tù phải được thực thi theo một cách nhân đạo. …” Trên thực tế, các lính gác xúi giục các tù nhân khác hành hạ tôi, cho phép họ chơi khăm tôi mỗi ngày: Khi trời âm 8 hay 9 độ, họ làm ướt giầy tôi; họ lén đổ nước vào thức ăn của tôi; buổi tối, khi tôi đang ngủ, họ làm ướt sũng áo khoác bông của tôi; họ bắt tôi ngủ cạnh buồng vệ sinh, và họ thường kéo chăn tôi trong đêm và giật tóc tôi không cho tôi ngủ; họ giật bánh bao của tôi; họ ép tôi dọn buồng vệ sinh, và ép số thuốc còn thừa của họ đổ vào miệng tôi, họ không để tôi đi tiểu tiện … Nếu tôi không làm bất cứ điều gì họ bảo, họ kết bè lại và đánh đập tôi – và thường những lúc như vậy những viên quản giáo hay viên cai sẽ mau chóng biến mất hoặc giả vờ họ đã không thấy gì; đôi khi họ còn trốn gần đó và dõi xem. Nếu các tù nhân để vài ngày mà không hành hạ tôi, các viên quản giáo sẽ xúi giục họ đánh tôi. Sự hành hạ dã man của lính gác khiến tôi đầy thù hận bọn chúng. Nếu tôi đã không tận mắt chứng kiến điều này và đích thân nếm trải nó thì tôi sẽ không bao giờ tin rằng chính quyền ĐCSTQ, nơi đáng ra phải tràn đầy lòng nhân từ và đạo đức, lại có thể ghê tởm, đáng sợ và khủng khiếp vậy – tôi sẽ không bao giờ nhìn thấy được bộ mặt thật của nó, một bộ mặt giả dối và dối trá. Tất cả những điều Đảng nói về “phục vụ nhân dân, xây dựng một xã hội văn minh và hài hòa” – tất cả những điều này đều là những lời dối trá được dựng lên để lừa gạt và bịt mắt người dân, chúng là một phương tiện, một mánh khóe để tô điểm cho Đảng và để đạt được danh tiếng mà nó không xứng đáng có được. Lúc ấy, Tôi nghĩ đến những lời của Đức Chúa Trời: “Vì thế, chẳng có gì ngạc nhiên rằng Đức Chúa Trời nhập thể vẫn còn hoàn toàn ẩn giấu: Trong một xã hội tối tăm như thế này, nơi mà những con quỷ tàn nhẫn và vô nhân tính, thì làm sao quỷ vương, kẻ giết người không chớp mắt, có thể chịu được sự tồn tại của một Đức Chúa Trời đáng mến, nhân từ và còn thánh khiết nữa? Làm sao nó có thể hoan nghênh cổ vũ sự xuất hiện của Đức Chúa Trời? Bọn tay sai này! Chúng lấy oán trả ân, từ lâu chúng đã khinh miệt Đức Chúa Trời, chúng ngược đãi Đức Chúa Trời, chúng cực kỳ tàn ác, chúng không hề coi trọng Đức Chúa Trời, chúng cưỡng đoạt và cướp bóc, chúng đã mất hết lương tâm, chúng làm trái với mọi lương tâm, và chúng cám dỗ người vô tội trở nên ngu dại. Những tổ phụ của thời thượng cổ? Những nhà lãnh đạo kính yêu? Hết thảy họ đều chống đối Đức Chúa Trời! Sự xen vào của họ đã để lại cho mọi thứ dưới trần gian ở trong một tình trạng tối tăm và hỗn loạn! Tự do tôn giáo? Quyền lợi và lợi ích hợp pháp của công dân? Hết thảy chúng đều là các thủ đoạn để che đậy tội lỗi!” (“Công tác và sự bước vào (8)” trong Lời xuất hiện trong xác thịt). Để ép tôi chối bỏ và phản bội Đức Chúa Trời chính quyền ĐCSTQ không từ bất cứ thủ đoạn nào trong việc tra tấn và tàn phá tôi – nhưng nó không biết rằng nó càng hành hạ tôi, thì tôi càng thấy rõ khuôn mặt quỷ dữ của nó, và tôi càng xem thường và chối bỏ nó từ sâu thẳm trong lòng mình. Tôi cũng càng kiên quyết đi theo Đức Chúa Trời hơn.

Thấy rằng không thể làm cho tôi nói bất cứ điều gì họ muốn, họ không ngại tốn kém – dù là nhân lực, hay nguồn lực vật chất và tài chính – đi khắp mọi nơi để hỏi về bằng chứng tôi là một tín đồ của Đức Chúa Trời. Ba tháng sau, mọi sự vội vã của họ đều không có kết quả gì. Cuối cùng, họ chơi lá chủ bài: Họ tìm thấy một thẩm vấn viên bậc thầy. Người ta nói rằng tất cả mọi người được đưa đến cho ông ta đều phải chịu ba kiểu tra tấn, và không ai chưa từng thú tội. Một ngày nọ, bốn viên cảnh sát đến và bảo tôi rằng: “Hôm nay, chúng tao sẽ dắt mày sang nhà mới.” Sau đó, họ đẩy tôi vào xe chở phạm nhân, còng tay tôi sau lưng, và trùm đầu tôi. Tôi không biết họ sẽ tra tấn tôi như thế nào, nên cảm thấy hơi lo lắng. Đúng lúc đó, tôi chợt nhớ đến những lời này của Chúa: “Vì ai muốn cứu sự sống mình thì sẽ mất, còn ai vì cớ ta mà mất sự sống mình thì sẽ được lại” (Ma-thi-ơ 16:25). Lời Chúa đã cho tôi niềm tin và sức mạnh. Nếu muốn tin và đi theo Đức Chúa Trời trong thị trấn ma của Trung Quốc, chúng ta phải có can đảm để từ bỏ mạng sống của mình. Tôi cũng đã sẵn sàng để chết vì Đức Chúa Trời. Thật bất ngờ, sau khi lên xe, tôi vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa bọn cảnh sát tà ác. Dường như họ đang đưa tôi đi đến nơi nào khác để thẩm vấn. À! Họ không đang đưa tôi đi xử tử - và tôi thì đã sẵn sàng để chết như một người tử đạo vì Đức Chúa Trời! Ngay khi tôi đang nghĩ điều này, vì một lý do không rõ nào đó, một trong bọn cảnh sát siết chặt sợi dây mũ trùm đầu của tôi. Ngay sau đó, tôi bắt đầu cảm thấy không thoải mái – cảm giác như thể bị ngạt thở. Bản thân tôi tự hỏi liệu họ có thật sự sẽ hành hạ tôi tới chết không. Ngay lúc đó, tôi nghĩ đến các môn đồ của Jêsus đã hy sinh bản thân để truyền bá Phúc Âm. Tôi sẽ không là một kẻ hèn nhát. Thậm chí nếu tôi chết, tôi cũng sẽ không cầu xin họ nới lỏng dây, càng không thừa nhận việc mình thất bại. Nhưng tôi đã không thể kiểm soát bản thân mình: tôi bất tỉnh và ngã gục xuống bọn họ. Thấy điều đang xảy ra, cảnh sát nhanh chóng nới lỏng mũ trùm. Tôi bắt đầu sùi bọt mép và rồi không thể ngừng nôn ói. Cảm giác như tôi đang ói lộn hết ruột ra. Tôi cảm thấy choáng váng, đầu óc trống rỗng, và tôi không thể mở mắt được. Tôi không còn sức mạnh chỗ nào trong cơ thể mình như thể tôi đã bị liệt. Cảm giác như có thứ gì đó dính trong miệng tôi nhưng tôi không thể nhổ ra được. Tôi đã luôn rất yếu đuối, và sau khi bị hành hạ như thế này tôi cảm giác mình gặp rắc rối, và mình có thể ngừng thở bất cứ lúc nào. Giữa cơn đau, tôi cầu nguyện Đức Chúa Trời: “Lạy Đức Chúa Trời! Dù con sống hay chết, con vẫn sẵn lòng vâng lời Ngài. Con tin bất cứ điều gì Ngài làm, đó là công chính, và con xin Ngài bảo vệ lòng con, hầu để con có thể quy phục tất cả mọi điều Ngài dàn xếp và sắp đặt.” Một lúc sau, xe đến một khách sạn. Lúc đó, toàn thân tôi cảm thấy yếu ớt và tôi không thể mở mắt ra được. Họ khiêng tôi vào một phòng kín. Tất cả những gì tôi có thể nghe thấy là tiếng của nhiều tay sai của chính quyền ĐCSTQ đứng xung quanh thảo luận về tôi, nói rằng nhìn thấy tôi như nhìn thấy Lưu Hồ Lan trước đây ra sao. Họ nói: “Thật là mở mang tầm mắt, ấn tượng làm sao!”. “Cô ta thậm chí còn gan góc hơn Lưu Hồ Lan!”. Nghe thấy điều này, lòng tôi trào dâng phấn khích. Tôi thấy rằng bằng cách dựa vào đức tin và nương cậy nơi Đức Chúa Trời, chắc chắn sẽ chiến thắng Sa-tan, rằng Sa-tan ở dưới chân Đức Chúa Trời! Tôi cảm tạ và ngợi ca Đức Chúa Trời. Lúc này, tôi quên đi cơn đau. Tôi cảm thấy vô cùng hài lòng khi được tôn vinh Đức Chúa Trời. Ngay sau đó, “chuyên gia thẩm vấn viên” mà cảnh sát nói đã đến. Ngay khi hắn bước vào, hắn hét lên: “Con đĩ ngu đó ở đâu? Để tao xem nào!” Hắn bước đến trước tôi và túm lấy tôi. Sau khi tát tôi hàng tá lần vào mặt, hắn táng tôi vài cú đấm mạnh vào ngực và lưng, rồi cởi một trong chiếc giầy da của hắn là đánh vào mặt tôi. Sau khi bị hắn đánh như thế, tôi mất cảm giác có thứ gì đó trong miệng hay trong bụng mà tôi không nhổ ra được. Tôi không còn cảm thấy quá choáng váng và tôi có thể mở mắt ra. Cảm giác dần dần trở lại với các chi của tôi, và cơ thể tôi bắt đầu có lại sức mạnh. Kế tiếp, hắn thô bạo nắm lấy vai tôi và đẩy tôi tựa lưng vào tường, lệnh cho tôi nhìn hắn và trả lời câu hỏi của hắn. Thấy tôi không chú ý gì đến hắn khiến hắn nổi giận, và hắn cố khiến tôi phản ứng bằng cách phỉ báng, vu khống và báng bổ Đức Chúa Trời. Hắn dùng những cách thức đê tiện và hèn hạ nhất để quấy nhiễu tôi, và nói một cách đáng ngại: “Tao dự định sẽ hành hạ mày bằng những gì thể xác và tâm hồn mày không thể chịu đựng được, khiến màu phải chịu đau đớn mà không người thường nào có thể chịu được – mày sẽ ước gì mày đã chết. Rốt cuộc thì mày sẽ phải cầu xin tao hãy thả mày, và đó là lúc mày sẽ nói chuyện lý lẽ đàng hoàng, và nói rằng số phận của mày không nằm trong tay Đức Chúa Trời – nó nằm trong tay tao. Nếu tao muốn mày chết, điều đó sẽ xảy ra ngay lập tức. Nếu tao muốn mày sống, mày sẽ sống, và bất cứ gian khó nào tao muốn mày phải chịu, thì đó sẽ là thứ mày phải chịu. Đức Chúa Trời Toàn Năng của mày không thể cứu mày được đâu – mày sẽ chỉ sống nếu mày cầu xin chúng tao cứu mày thôi.” Đối mặt với những tên côn đồ đê tiện, vô liêm sỉ, hèn hạ này, những con thú dữ, lũ ác quỷ này, tôi thật sự muốn chiến đấu với chúng. “Mọi sự trên trời và dưới đất đều do Đức Chúa Trời tạo ra và do Ngài kiểm soát”, tôi nghĩ. “Số phận của mình cũng phải tuỳ thuộc vào quyền tối thượng và sự sắp đặt của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời là là Đấng Phân xử của sự sống và cái chết; ngươi nghĩ rằng ta sẽ chết chỉ vì ngươi muốn ta chết sao?” Lúc đó, lòng tôi đầy giận dữ. Tất cả những hành động đê hèn mà cảnh sát đã gây ra cho tôi và tất cả những điều báng bổ và chống lại Đức Chúa Trời họ đã nói ngày hôm nay cũng đã phơi bày rõ bản chất ma quỷ của họ là những kẻ căm ghét lẽ thật và chống đối Đức Chúa Trời, và điều này sẽ là bằng chứng cần thiết đảm bảo sự xử phạt, sự trừng phạt và hủy diệt của Đức Chúa Trời.

Việc tôi từ chối thú nhận đã khiến tên chuyên gia rất mất mặt. Hắn giận dữ vặn một cánh tay của tôi ra phía sau lưng và kéo cánh tay kia ra sau vai tôi, rồi còng chặt hai tay tôi lại với nhau. Chưa đầy nửa giờ sau, những hạt mồ hôi lớn chảy xuống mặt và mắt tôi, khiến tôi không mở mắt được. Thấy tôi vẫn không định trả lời những câu hỏi của hắn, hắn quẳng tôi xuống đất, sau đó nhấc tôi lên bằng cái còng tay sau lưng tôi. Tôi ngay lập tức cảm thấy cơn đau dữ dội ở cánh tay mình, như thể chúng vỡ vụn ra. Nó đau đến mức tôi hầu như không thở được. Tiếp theo, hắn đẩy tôi vào tường và bắt tôi dựa dường. Mồ hôi làm mờ mắt tôi. Nó đau đến mức toàn cơ thể tôi ướt đẫm mồ hôi – ngay cả đôi giầy của tôi cũng ướt sũng. Tôi đã luôn yếu ớt, và lúc này tôi suy sụp. Tất cả những gì tôi có thể làm là thở bằng miệng. Con quỷ đứng một bên nhìn tôi. Tôi không biết hắn nhìn cái gì – có lẽ hắn sợ hắn sẽ bị quy trách nhiệm nếu tôi chết – hắn nhanh tay vớ lấy một nắm khăn giấy để lau hồ hôi cho tôi, rồi cho tôi uống một cốc nước. Hắn làm điều này trong khoảng mỗi nửa tiếng. Tôi không biết mình trông như thế nào lúc đó. Tôi đoán nó hẳn rất đáng sợ, vì tôi chỉ có thể thở bằng miệng; dường như tôi đã mất khả năng thở bằng mũi. Môi tôi khô và nứt nẻ và tôi phải hết sức mới thở được. Tôi một lần nữa cảm giác cái chết cận kề - có lẽ lần này tôi thực sự sẽ chết. Nhưng lúc đó, tôi nghĩ đến Lu-ca, một trong những môn đồ của Jêsus, và trải nghiệm của ông ấy khi bị treo cổ chết. Trong lòng mình, tôi tự nhiên lấy lại được sức mạnh và cứ lập đi lập lại để tự nhắc nhở bản thân mình rằng: “Lu-ca chết vì treo cổ. Mình cũng phải là Lu-ca, mình phải là Lu-ca, là Lu-ca… Mình sẵn lòng vâng lời sự dàn xếp và sắt đặt của Đức Chúa Trời, và mình muốn trung thành với Đức Chúa Trời cho tới chết như Lu-ca.” Ngay khi cơn đau trở nên không thể chịu đựng nổi và tôi ở bờ vực cái chết, tôi đột nhiên nghe thấy một trong những tay cảnh sát tà ác nói rằng những anh chị em tin Đức Chúa Trời Toàn Năng đã bị bắt giữ. Tôi bị sốc trong lòng: Thêm nhiều anh chị em bị hành hạ. Chúng chắc chắn sẽ đặc biệt khó khăn với các anh em. Lòng tôi tràn đầy lo lắng. Tôi âm thầm cầu nguyện cho họ. Có lẽ tôi đã được Đức Thánh Linh cảm hóa; nên tôi cầu nguyện không ngừng, và tôi càng cầu nguyện tôi càng được cảm thúc. Tôi vô thức quên đi nỗi đau của mình. Tôi biết rất rõ rằng những việc này là sự sắp đặt khôn ngoan của Đức Chúa Trời; Đức Chúa Trời đã để ý đến sự yếu đuối của tôi và đang dẫn dắt tôi qua thời kỳ đau đớn nhất của mình. Tối hôm đó, tôi không còn quan tâm đến cách cảnh sát tà ác đối xử với tôi thế nào, và không chú ý chút nào đến các câu hỏi của bọn họ. Thấy điều đang xảy ra, lũ cảnh sát tà ác dùng nắm đấm của chúng để nện vào mặt tôi một cách man rợ, quấn tóc thái dương tôi quanh tay chúng và giật mạnh. Tai tôi sưng lên do bị véo, mặt tôi không nhận dạng được, mông và đùi tôi bị thâm tím và toác ra khi họ đánh tôi bằng một tấm ván dày, và ngón chân tôi cũng bầm tím sau khi bị đập bởi một thanh gỗ. Sau khi treo tôi bằng còng trong sáu tiếng, khi tay cảnh sát tà ác mở còng tay, phần thịt dưới ngón tay cái bên trái của tôi đã bị xóa sạch – chỉ còn một lớp da mỏng phủ xương. Cái còng tay cũng để lại trên cổ tay tôi đầy những vết phồng rộp vàng ệch, và không có cách nào khiến chúng hồi trở lại được. Vào lúc đó, một nữ cảnh sát trông có vẻ quan trọng bước vào. Cô ta nhìn tôi lên xuống rồi bảo với họ: “Các anh không thể đánh người này thêm nữa – cô ta nhìn như sắp chết rồi”. Cảnh sát nhốt tôi vào một trong những phòng của khách sạn. Rèm phòng được khép chặt hai mươi bốn tiếng một ngày. Một người được chỉ định để gác cửa, và không nhân viên phục vụ nào được phép bước vào, cũng như không ai được phép thấy những cảnh tượng họ hành hạ và đánh tôi tơi bời ở trong đó. Họ lần lượt phỏng vấn tôi không ngơi nghỉ. Trong năm ngày đêm, họ đã không để tôi ngủ, họ không để tôi ngồi hay ngồi xổm, họ cũng không cho phép tôi ăn đủ thức ăn của mình. Tôi chỉ được đứng dựa vào tường. Một ngày nọ, một quan chức đến thẩm vấn tôi. Thấy tôi phớt lờ hắn, hắn nổi giận lôi đình và đá một cú dưới gầm bàn làm tôi ngã văng xuống đất. Tiếp đó, hắn kéo tôi ra và đấm, khiến máu chảy ra từ khóe miệng tôi. Để che đậy sự tàn bạo của hắn, hắn nhanh chóng đóng cửa để ngăn không cho ai vào. Sau đó hắn xé một nắm khăn giấy và lau máu của tôi, rửa bằng nước cho sạch máu trên mặt tôi và lau sạch máu trên sàn nhà. Tôi cố tình để vương ít máu trên áo len trắng của mình. Tuy nhiên, khi tôi trở lại trại giam, lũ cảnh sát tà ác nói với các tù nhân khác là máu trên quần áo tôi là đến từ lúc tôi bị chứng nhận tại bệnh viện tâm thần và nói rằng đó là nơi tôi đã ở trong vài ngày vừa rồi. Những vết thương và máu trên người tôi là do những bệnh nhân gây ra – chúng, lũ cảnh sát, đã không động đến tôi … Những sự thật tàn nhẫn này cho tôi thấy sự tàn nhẫn, sự mưu chước quỷ quyệt và vô nhân tính của đám Cảnh sát Nhân dân, và đồng thời, tôi thực sự cảm nhận được sự che chở và chăm sóc của Đức Chúa Trời dành cho tôi. Mỗi khi tôi đau đớn tột cùng, Đức Chúa Trời sẽ soi sáng và dẫn dắt tôi, củng cố niềm tin và sức mạnh cho tôi, cho tôi can đảm đứng ra làm chứng cho Ngài. Khi sự tàn bạo của cảnh sát tà ác khiến tôi ở nơi cửa tử, Đức Chúa Trời đã để cho tôi nghe thấy tin các anh chị em khác bị bắt giữ, dùng điều này để thúc giục tôi thêm để cầu nguyện cho họ, hòng để tôi quên đi nỗi đau của chính mình và vô tình vượt qua được những ràng buộc của cái chết. Nhờ Sa-tan đóng vai trò của một vật làm nền tà ác và hung tợn, tôi đã thấy được chỉ có duy nhất Đức Chúa Trời mới là lẽ thật, đường đi và sự sống, và chỉ duy nhất tâm tính của Đức Chúa Trời mới là biểu tượng của sự công chính và tốt lành. Chỉ có Đức Chúa Trời mới cai trị mọi thứ, và sắp đặt mọi thứ, và Ngài dùng quyền năng và sự khôn ngoan vĩ đại của Ngài để dẫn dắt tôi từng bước trong việc đánh bại sự vây hãm của những lũ quỷ, trong việc vượt qua sự yếu đuối của xác thịt và những ràng buộc của cái chết, từ đó để tôi sống sót ngoan cường trong hang ổ đen tối này. Khi nghĩ về tình yêu thương và sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời, tôi cảm thấy được cảm thúc lớn lao, và tôi quyết tâm chiến đấu với Sa-tan đến cùng. Thậm chí nếu tôi chết mục xương trong tù, tôi cũng sẽ đứng vững trong chứng ngôn của mình và làm thỏa lòng Đức Chúa Trời.

Sau khi thử mọi thứ chúng có thể, lũ cảnh sát xấu xa đã không lấy được điều gì từ tôi. Cuối cùng, họ nói với một niềm tin chắc chắn: “ĐCSTQ được làm bằng thép, nhưng những ai tin vào Đức Chúa Trời Toàn Năng được làm bằng kim cương – chúng còn tốt hơn ĐCSTQ về mọi mặt.” Sau khi nghe thấy những lời này, trong lòng mình tôi không thể không tung hô và ngợi ca Đức Chúa Trời: “Lạy Đức Chúa Trời, con cảm tạ và ngợi ca Ngài! Bằng sự toàn năng và khôn ngoan của Ngài, Ngài đã chiến thắng Sa-tan và đánh bại những kẻ thù của Ngài. Ngài là thẩm quyền cao nhất và nguyện vinh hiển cho Ngài!” Chỉ tới lúc này tôi mới thấy được dù chính quyền ĐCTSQ tàn bạo tới mức nào, nó cũng bị kiểm soát và dàn xếp bởi tay Đức Chúa Trời. Như lời Đức Chúa Trời có phán: “Mọi thứ trên trời dưới đất đều phải nằm dưới sự thống trị của Ngài. Chúng không thể có bất kỳ sự lựa chọn nào và tất cả đều phải quy phục sự sắp đặt của Ngài. Điều này đã được Đức Chúa Trời định đoạt, và là thẩm quyền của Đức Chúa Trời” (“Thành công hay thất bại phụ thuộc vào con đường mà con người đi” trong Lời xuất hiện trong xác thịt).

Một ngày nọ, lũ cảnh sát tà ác lại đến thẩm vấn tôi một lần nữa. Lần này tất cả bọn chúng có vẻ hơi lạ một chút. Chúng nhìn tôi khi nói chuyện, nhưng dường như không giống như chúng đang nói chuyện với tôi. Họ dường như đang thảo luận một điều gì đó. Như những lần trước, cuộc thẩm vấn này kết thúc thất bại. Sau đó, lũ cảnh sát tà ác đưa tôi trở lại xà lim. Trên đường đi, tôi đột nhiên nghe họ nói rằng có vẻ như tôi sẽ được thả vào ngày đầu tháng tới. Nghe thấy điều này, lòng tôi gần như vỡ ào vì phấn khích: “Điều này nghĩa là mình sẽ được ra thả ra trong ba ngày!” Tôi nghĩ. “Mình cuối cùng cũng có thể rời địa ngục quỷ dữ này!” Kiếm chế sự vui sướng trong lòng, tôi mong ngóng và chờ đợi mỗi giây trôi qua. Ba ngày cảm giác như còn hơn cả ba năm. Cuối cùng, ngày đầu tháng đã đến! Ngày hôm đó, tôi cứ nhìn chằm chằm vào cánh cửa, đợi ai đó gọi tên tôi. Buổi sáng trôi qua, và không có gì xảy ra. Tôi dồn hết hy vọng vào việc ra vào buổi chiều – nhưng khi tối đến, vẫn không có gì xảy ra. Khi đến lúc bữa tối, tôi cảm thấy không muốn ăn. Trong lòng mình tôi cảm thấy mất mát; lúc đó, như thể lòng tôi đã rơi từ trên thiên đàng xuống địa ngục. “Tại sao cô ta không ăn?” viên quản giáo hỏi những tù nhân khác. “Cô ta đã chẳng ăn gì mấy kể từ khi trở về từ sau khi bị thẩm vấn hôm đó,” một trong các phạm nhân đáp. “Sờ trán nó xem; nó có ốm không?” viên quản giáo nói. Một phạm nhân đến và sờ trán tôi. Cô ấy nói trán rất nóng, rằng tôi đang sốt. Tôi thật sự bị sốt. Cơn bệnh đến rất bất ngờ, và rất nặng. Ngay lúc đó, tôi ngã quỵ. Trong suốt hai giờ, cơn sốt ngày càng tệ hơn. Tôi đã khóc! Tất cả bọn họ, kể cả viên quản giáo, đều thấy tôi khóc. Tất cả bọn họ đều bối rối: Quan điểm của họ về tôi là một người không bị lôi kéo bởi “trò xoa dịu” và cũng không bị hăm dọa bởi “nắm đấm”, một người đã không rơi một giọt nước mắt nào mỗi khi đối mặt với sự tra tấn kinh khủng, và một người đã bị còng tay trong sáu tiếng mà không rên rỉ. Thế mà ngày hôm nay, không bị tra tấn gì mà tôi lại khóc. Họ đã không hiểu những giọt nước mắt tôi đến từ đâu – họ chỉ đơn giản nghĩ rằng tôi ắt phải bị bệnh rất nặng. Thực ra, chỉ có Đức Chúa Trời và tôi biết được lý do. Tất cả là vì sự dấy loạn và bất tuân của tôi. Những giọt nước mắt này tuôn rơi vì tôi cảm thấy thất vọng khi những kỳ vọng của mình không đạt được kết quả gì và những hy vọng của tôi đã tan vỡ. Chúng là những giọt nước mắt dấy loạn và bất bình. Lúc đó, tôi không còn muốn đặt quyết tâm để mang chứng ngôn cho Đức Chúa Trời nữa. Tôi thậm chí còn không có can đảm để bị thử thách như này nữa. Tối hôm đó, tôi khóc những giọt nước mắt đau khổ, vì cuộc sống trong tù đã là quá đủ với tôi và tôi xem thường những con quỷ này – và thậm chí hơn thế nữa, tôi ghét phải ở nơi tồi tệ này. Tôi không muốn thêm một giây phút nào ở đó. Tôi càng nghĩ nhiều về điều đó, tôi càng cảm thấy mất tinh thần, và tôi càng cảm thấy hết sức bất bình, đáng thương và cô đơn. Tôi cảm thấy mình giống như một con thuyền đơn độc trên đại dương, một con thuyền có thể bị nước nhấn chìm bất cứ lúc nào; hơn thế nữa, tôi cảm thấy những người xung quanh tôi quỷ quyệt và khủng khiếp đến độ họ có thể trút cơn giận lên tôi bất cứ lúc nào. Tôi đã liên tục cầu nguyện với Đức Chúa Trời, và chợt nhớ đến những lời này của Ngài: “Với những ai khao khát yêu thương Đức Chúa Trời, không có lẽ thật nào mà không thể có được, không có công lý nào mà không thể trụ vững. Các ngươi nên sống đời mình như thế nào? Các ngươi nên yêu mến Đức Chúa Trời, và sử dụng tình yêu này để đáp ứng mong mỏi của Ngài như thế nào? Chẳng có điều gì lớn lao hơn thế trong cuộc đời ngươi. Trên hết, ngươi phải có những khát vọng và sự bền chí như vậy, và đừng giống như những kẻ yếu đuối, những kẻ nhu nhược. Ngươi phải học cách trải nghiệm một cuộc sống có ý nghĩa, và trải nghiệm những lẽ thật có ý nghĩa, và đừng đối xử qua quít với bản thân theo cách đó” (“Các kinh nghiệm của Phi-e-rơ: Hiểu biết của ông về hình phạt và sự phán xét” trong Lời xuất hiện trong xác thịt). Lời Đức Chúa Trời đã cho tôi niềm tin. Tôi nghĩ về lúc mình đã long trọng tuyên thệ trước Đức Chúa Trời rằng dù có thể phải chịu đau khổ thế nào, tôi cũng sẽ đứng ra làm chứng và làm xấu mặt Sa-tan. Nhưng khi phải đối mặt với sự tra tấn của cảnh sát trong một thời gian dài, tôi đã đánh mất quyết tâm và chỉ mong ngày có thể thoát khỏi nơi khốn khổ đó. Đó mà là vâng phục cái gì chứ? Sao có thể gọi đó là làm chứng được? Thế rồi tôi đã cầu nguyện với Đức Chúa Trời, thề rằng kể cả có phải ngồi tù cả đời đi nữa, tôi cũng sẽ không bao giờ khuất phục trước Sa-tan. Tôi sẽ đứng làm chứng và làm nhục hắn. Sau đó, ngày 6 tháng Mười hai năm 2005, tôi được trả tự do, chấm dứt cuộc sống tù đày địa ngục đó.

Sau khi trải qua cuộc bắt bớ và bách hại này, mặc dù xác thịt tôi đã chịu chút khổ ải, nhưng tôi đã có được sự hiểu biết sâu sắc và sự phân biệt, và thực sự thấy được rằng chính quyền ĐCSTQ là hiện thân của quỷ Sa-tan, một nhóm những kẻ giết người sẽ giết người mà không chớp mắt, nhưng tôi cũng đã bắt đầu hiểu được sự toàn năng và khôn ngoan của Đức Chúa Trời, cũng như sự công chính và thánh khiết của Ngài; tôi đã bắt đầu nhận thức được những ý định tốt đẹp của Đức Chúa Trời trong việc cứu rỗi tôi, và sự chăm sóc và bảo vệ của Ngài đối với tôi, từ đó cho phép tôi, giữa sự tàn bạo của Sa-tan, chiến thắng Sa-tan từng bước một, và đứng vững trong chứng ngôn của mình. Từ ngày này trở đi, tôi ước được trao trọn vẹn bản thân cho Đức Chúa Trời, và tôi sẽ kiên quyết đi theo Đức Chúa Trời, để tôi có thể được Ngài thu phục sớm nhất có thể.

Bạn có muốn biết cách gột bỏ xiềng xích tội lỗi và được làm tinh sạch? Hãy liên hệ chúng tôi để tìm được lối đi đúng đắn.
Liên hệ với chúng tôi qua Zalo
Liên hệ với chúng tôi qua Messenger

Nội dung liên quan

Tháng Ngày Theo Đuổi Danh Lợi

“Trong đời mình, nếu con người muốn được làm cho thanh sạch và có được những đổi thay trong tâm tính của mình, nếu họ muốn sống trọn vẹn...

Đức Chúa Trời Rất Công Chính

Thời gian gần đây, một số lãnh đạo giả và những kẻ địch lại Đấng Christ bắt đầu mê hoặc mọi người trong hội thánh và một số kẻ tà ác đang...

Sau Khi Bị Thay Thế

Đức Chúa Trời Toàn Năng phán: “Đức Chúa Trời hoạt động trong từng người một, và bất kể phương pháp của Ngài là gì, dạng người, sự vật và sự...