Ngươi có biết tình yêu của Đức Chúa Trời dành cho nhân loại không?
Trong sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời vào thời kỳ sau rốt, tình yêu thương của Ngài dành cho nhân loại được biểu hiện ở đâu? Trải nghiệm từng bước của công tác này, thì các ngươi có thể thấy được điều đó. Trong mỗi bước Đức Chúa Trời làm công tác và phán lời, Ngài đều dùng một số cách thức, đưa ra một số lời tiên tri, bày tỏ một số lẽ thật cùng tâm tính của Ngài, và con người đều có phản ứng đối với những điều này. Con người có những phản ứng gì? Không có phản ứng nào là thuận phục Đức Chúa Trời, càng không có phản ứng nào là chủ động mưu cầu lẽ thật hoặc cam tâm tình nguyện tiếp nhận công tác của Ngài. Tất cả đều là những phản ứng tiêu cực và đối đầu, chống đối, cự tuyệt và không tiếp nhận. Thế nhưng, Đức Chúa Trời từ đầu đến cuối đều làm công tác theo cùng một cách, và tình yêu thương của Ngài dành cho nhân loại không hề thay đổi. Bất kể thái độ của con người là gì, dù họ cự tuyệt, hay miễn cưỡng tiếp nhận, hay thay đổi đôi chút, thì tình yêu thương của Đức Chúa Trời vẫn không thay đổi; các bước công tác của Ngài không bao giờ bị rối loạn. Đây là một biểu hiện của tình yêu thương Ngài dành cho con người. Ngoài ra, mỗi khi Đức Chúa Trời hoàn thành một bước công tác, bất kể con người có những biểu hiện gì, thì tình yêu thương của Ngài dành cho con người vẫn không thay đổi; Ngài vẫn không ngừng làm công tác và không ngừng cứu rỗi con người. Về sau, mỗi bước công tác, mỗi lời của Đức Chúa Trời phán xét và vạch rõ con người, sẽ còn sâu sắc và thấu đáo hơn, càng nhắm vào đúng tình trạng hiện tại của họ. Đức Chúa Trời sẽ phán những điều làm cho con người lý giải và nhận biết Ngài tốt hơn, hiểu và nắm bắt tâm ý của Ngài hơn. Con người sẽ có thể thấy rằng Đức Chúa Trời vẫn yêu thương con người. Bất kể phản ứng của con người luôn là tiêu cực hay đối đầu – và con người đã phản ứng như thế này ở mỗi bước công tác – Đức Chúa Trời vẫn liên tục phán lời, liên tục công tác, cho đến nay tình yêu thương của Ngài dành cho con người vẫn không thay đổi. Do đó, mọi công tác của Đức Chúa Trời dành cho con người đều là tình yêu thương, đây là chuyện không còn nghi ngờ gì nữa. Có người nói: “Nếu tất cả đều là tình yêu thương, tại sao Đức Chúa Trời lại phán xét và hành phạt con người như thể Ngài vô cùng căm ghét con người? Tại sao Ngài lại để con người trải qua sự thử luyện của sự chết?” Không sai, tất cả những gì Đức Chúa Trời dành cho con người đều là tình yêu thương! Đức Chúa Trời hành phạt và phán xét sự phản nghịch của con người nhằm làm cho con người hiểu được lẽ thật, khiến họ hối cải và làm lại từ đầu, khiến họ nhận biết tâm tính của Đức Chúa Trời, để từ đó kính sợ và thuận phục Ngài. Mặc dù một số người vẫn còn chút cảm xúc chống đối, nhưng Đức Chúa Trời không hề lơi lỏng việc cứu rỗi con người, Ngài cũng không từ bỏ họ. Điều này chứa đựng tình yêu thương quá đỗi lớn lao của Đức Chúa Trời.
Trong thời gian thử luyện của những kẻ phục vụ, nhiều người trở nên tiêu cực và đau khổ đến nỗi kêu trời kêu đất, thậm chí kêu gào phản đối, nghĩ rằng: “Sau khi đã tin Đức Chúa Trời quá nhiều năm, đã chịu quá nhiều đau khổ, làm sao mình lại trở thành kẻ phục vụ được chứ? Mình không cam tâm!” Người ta không cam tâm và không hiểu, nhưng Đức Chúa Trời hiểu họ, đây chẳng phải là tình yêu sao? Tình yêu của Đức Chúa Trời bao gồm sự thông hiểu con người, cái nhìn thấu suốt vào thực chất của họ và một sự thấu hiểu sâu sắc về họ. Ngài yêu thương mà không có sự hồ đồ, giả vờ hay giả tạo. Tình yêu của Ngài chân thật và thực tế. Khi Ngài thấy ngươi thiếu sót ở chỗ nào, hay là thấy ngươi ngu muội hay vô tri, Ngài thương xót ngươi, yêu thương ngươi và luôn lay động ngươi. Bất kể người ta không cam tâm, không nguyện ý đến thế nào khi làm kẻ phục vụ, Đức Chúa Trời không bao giờ từ bỏ người ta vì sự bại hoại và phản nghịch của họ. Ngài luôn phán, cung dưỡng, nâng đỡ cho con người, và qua vài tháng tinh luyện, Ngài phơi bày sự bại hoại của họ và khiến họ ý thức về tình trạng xấu xa của mình. Đức Chúa Trời có yêu thương người ta trong ba tháng này không? Nếu không yêu thương, Ngài đã chẳng hề để ý đến ngươi. Có người bị đào thải trong thời gian thử luyện của những kẻ phục vụ, họ thật sự là những kẻ chẳng tin. Ngay khi nghe biết mình là kẻ phục vụ, họ liền tiêu cực và không thể chịu nổi sau vài tháng. Ngươi không sẵn lòng làm kẻ phục vụ, và ngươi không sẵn lòng chịu khổ để theo Đức Chúa Trời, nhưng khi ngươi được bảo là có phước lành để nhận thì ngươi hạnh phúc, thậm chí là ngất ngây. Nếu Đức Chúa Trời không yêu thương mà chỉ ghét bỏ và thấy sự bại hoại như thế bộc lộ trong con người, thì họ đã bị đào thải rồi. Ba tháng tinh luyện hoàn toàn không quá dài. Tại sao Ta nói nó hoàn toàn không dài chút nào? Bởi vì chỉ trong khoảng thời gian này con người mới có thể chịu đựng nổi, nếu kéo dài thêm một chút nữa, người ta sẽ không thể chịu đựng nổi. Dù người ta luôn hát thánh ca, tham dự hội họp, thông công, nhưng chắc chắn họ không thể đứng vững chỉ bằng cách vui hưởng những điều này. Chính vì thế mà Đức Chúa Trời biến người ta thành dân của Ngài từ sớm, và điều này cũng chứa đựng tình yêu của Ngài. Đức Chúa Trời dùng tấm lòng và tình yêu của Ngài để cảm hóa và giữ con người, đây cũng là một biểu hiện của tình yêu. Chúng ta cũng có thể thấy được tình yêu của Đức Chúa Trời trong việc chọn thời điểm này. Ngài không trì hoãn dù chỉ một ngày, đến thời điểm để Ngài phán thì Ngài phán ngay lập tức. Nếu Ngài trì hoãn vài tháng, một số người sẽ dần dà rút lui. Đó là Ngài công tác dựa theo tình trạng thực tế của con người, mà không trì hoãn hay chậm trễ. Đức Chúa Trời dành sự chú tâm đặc biệt cho tất cả mọi người, và khi cứu rỗi con người, Đức Chúa Trời chịu trách nhiệm về họ cho đến cùng. Nhưng một số người thiếu quyết tâm, thiếu kiên định và tự mình rút lui. Trước khi họ ra đi, Đức Thánh Linh đã lay động đặc biệt với một số người và thôi thúc họ ở lại, chỉ từ bỏ khi họ không thể giữ lại được. Đức Chúa Trời thực sự yêu thương con người, nhưng người ta không xứng đáng với tình yêu của Ngài. Với một số người đã rút lui, Đức Chúa Trời không thể yêu thương họ nữa, tình yêu của Đức Chúa Trời dành cho họ đã chuyển sang ghét bỏ, và Ngài không bận lòng đến những người như họ. Về những bước và thời gian trong công tác của Đức Chúa Trời, mỗi bước mất bao lâu, mỗi bước có bao nhiêu lời được phán ra, cũng như khẩu khí và phương thức được sử dụng trong mỗi bước, và những lẽ thật nào được dùng trong những bước đó để khiến người ta hiểu ra, tất cả những điều này bao hàm dụng tâm khổ cực của Đức Chúa Trời, chúng đều là sự an bài và kế hoạch chính xác của Ngài. Đức Chúa Trời luôn bày tỏ lẽ thật, dùng sự khôn ngoan của Ngài để hướng dẫn và dẫn dắt nhân loại, để cung dưỡng và phục vụ con người, để nuôi dưỡng con người từng chút một, và để dẫn dắt họ tay trong tay cho đến ngày nay. Bất kỳ ai đã có trải nghiệm này, cho đến giờ đều có chút hiểu biết về nó và có thể đưa ra đôi chút lời chứng trải nghiệm của mình. Quá trình từng bước một này vẫn còn mới nguyên trong trí nhớ họ, và tình yêu trong đó không thể diễn tả bằng lời. Tình yêu của Đức Chúa Trời dành cho con người quá đỗi sâu sắc đến nỗi con người sẽ không bao giờ có thể hoàn toàn thể nghiệm hoặc diễn tả rõ ràng bằng ngôn từ. Từ sự chọn thời điểm trong công tác của Đức Chúa Trời, chúng ta có thể thấy tình yêu của Đức Chúa Trời dành cho con người sâu sắc đến thế nào. Ngài tỉ mỉ trong từng chi tiết nhỏ, không để sự tinh luyện diễn biến lâu hơn, sợ rằng người ta sẽ rút lui và rời bỏ Ngài vì sự tinh luyện diễn ra quá lâu. Tình yêu của Ngài giữ con người thật chặt và không bao giờ lơi lỏng chút nào. Còn nữa, Đức Chúa Trời kiểm soát chặt chẽ các bước trong công tác hành phạt và phán xét. Nếu Ngài thêm chỉ một phương thức, người ta sẽ cảm thấy rằng Ngài đã lừa dối và dùng chiêu trò với họ, và họ sẽ dễ rút lui khi vóc giạc của họ chưa đủ. Vậy nên, sau ba tháng tinh luyện, Đức Chúa Trời lại phán lần nữa để biến những kẻ phục vụ thành dân của Ngài, và mọi người đều được hạnh phúc. Họ mừng rỡ quá đỗi, đến nỗi nước mắt chảy thành dòng trên mặt khi thấy Đức Chúa Trời khôn ngoan và tốt đẹp đến thế nào. Sau vài tháng tinh luyện, người ta thật sự tin rằng họ là những kẻ phục vụ. Họ nghĩ: “Mình không có đích đến tốt đẹp. Đức Chúa Trời không muốn mình nữa. Mình hoàn toàn vô vọng rồi”. Trong bối cảnh ở thời điểm đó, nếu Ta phán rằng Ta sẽ không để người ta chết, hẳn chẳng có ai tin Ta. Họ nghĩ rằng nếu Đức Chúa Trời đã phán như thế, thì hẳn phải là sự thật. Tuy nhiên, sau ba tháng, Ta lại bày tỏ một chương lời khác và kết thúc sự thử luyện của những kẻ phục vụ. Mặc dù bản tính con người đã bị Sa-tan làm cho bại hoại, đôi lúc người ta vẫn đặc biệt ngây thơ, như những đứa trẻ. Tại sao lại nói rằng con người luôn là đứa trẻ trước Đức Chúa Trời? Theo cách con người nhìn nhận thì có vẻ như con người hoàn toàn bị bại hoại và sa đọa, nhưng theo cách Đức Chúa Trời nhìn nhận thì con người luôn là những đứa trẻ và họ đều vô cùng ngây thơ và hồn nhiên. Do đó, Đức Chúa Trời không đối xử với con người như thể họ là kẻ địch, mà như những đối tượng để Ngài cứu rỗi và yêu thương.
Tình yêu thương của Đức Chúa Trời dành cho con người không giống như con người tưởng tượng, rằng Đức Chúa Trời chỉ một mực ban ân điển cho họ, hoặc chỉ nói những lời chúc phúc hay những điều con người thích nghe. Mà thay vào đó, tình yêu thương của Đức Chúa Trời là việc Ngài bày tỏ lẽ thật để làm tinh sạch sự bại hoại của con người và cứu rỗi họ khỏi quyền thế của Sa-tan, để họ đủ tư cách thừa hưởng những phúc lành và lời hứa của Ngài. Đây mới là tình yêu thương chân thật của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời vạch rõ sự bại hoại của con người, và những lời phán xét và định tội của Ngài quả thực không chiều theo ý của con người. Những lời này thậm chí xuyên thấu tâm can và khiến họ đau đớn. Một số lời phán xét có vẻ để định tội hoặc rủa sả con người, như thể Đức Chúa Trời thật sự ghét họ, nhưng tất cả đều có bối cảnh thực tế. Nó hoàn toàn phù hợp với sự thật, và không hề cường điệu. Đức Chúa Trời căn cứ vào thực chất bại hoại của con người mà phán, chỉ cần con người trải nghiệm chuyện này trong một thời gian thì họ sẽ nhận thức được. Mục đích của Đức Chúa Trời khi phán những lời này là để thay đổi và cứu rỗi con người. Chỉ khi Đức Chúa Trời phán như thế, Ngài mới có kết quả tốt nhất. Ngươi phải thấy được sự lao tâm khổ tứ của Đức Chúa Trời hoàn toàn là để cứu rỗi con người và tất cả đều thể hiện tình yêu của Ngài. Dù ngươi nhìn vào sự khôn ngoan trong công tác của Đức Chúa Trời hay những bước và phương thức trong công tác của Ngài, khoảng thời gian hay sự an bài và kế hoạch tỉ mỉ của Ngài, tất cả đều hàm chứa tình yêu của Ngài. Ta đưa ra đây một ví dụ. Mọi bậc cha mẹ đều yêu thương con cái mình, và họ dốc nhiều công sức để chúng bước đi trên con đường đúng đắn. Khi thấy con cái mình có thiếu sót, họ lo ngại nếu nói quá nhẹ nhàng thì con cái sẽ không chịu nghe lời, không chịu thay đổi, nhưng họ cũng lo là nếu nói quá nghiêm khắc thì sẽ làm tổn thương lòng tự tôn của con cái và chúng sẽ không chịu đựng nổi. Chính tình yêu chi phối việc họ có thể cân nhắc chuyện này từ góc độ của con cái mình, và họ dốc nhiều công sức vào đó. Tất cả những người con có lẽ đã trải nghiệm tình yêu của cha mẹ mình. Tình yêu không chỉ là sự dịu dàng và quan tâm, mà càng là sự sửa phạt nghiêm khắc. Việc Đức Chúa Trời cứu rỗi nhân loại lại càng được chi phối bởi tình yêu và dưới tiền đề là tình yêu, chính vì thế mà Ngài dốc hết tâm sức để cứu rỗi nhân loại bại hoại. Ngài không làm theo kiểu ứng phó cho xong việc, mà Ngài lên kế hoạch tỉ mỉ, phán và làm việc theo từng bước một. Trong các yếu tố như thời gian và địa điểm, giọng điệu và cung cách phán lời, và công sức mà Ngài đã bỏ ra… các ngươi có thể nói rằng mỗi một yếu tố trên đây đều biểu lộ tình yêu của Ngài và tất cả đều thể hiện đầy đủ rằng tình yêu Ngài dành cho nhân loại là vô tận và vô hạn. Nhiều người khi chịu sự thử luyện của những kẻ phục vụ đã phát ra những lời lẽ phản nghịch hoặc oán trách, nhưng Đức Chúa Trời không lấy đó mà trách họ, càng không trừng phạt bất kỳ ai vì chuyện này. Bởi vì Ngài yêu thương con người, nên Ngài bao dung cho mọi sự phản nghịch của họ. Nếu Đức Chúa Trời không có tình yêu, chỉ có thù ghét, thì Ngài hẳn đã định tội tất cả mọi người từ lâu rồi. Bởi vì có tình yêu, nên Đức Chúa Trời không chăm chăm vào những chuyện đó, Ngài khoan dung với con người, Ngài có thể hiểu được những khó khăn của họ, và mọi việc Ngài làm đều được chi phối bởi tình yêu. Chỉ có Đức Chúa Trời mới hiểu con người, con người thậm chí còn không hiểu chính mình. Cứ ngẫm lại thật kỹ đi, chẳng phải như vậy sao? Một số người khi gặp thử luyện thì buông lời oán trách chuyện này chuyện kia. Người ta vô cớ gây sự, họ sống trong phúc lành mà chẳng hề biết. Không một ai có thể biết Đức Chúa Trời cần chịu khổ thế nào khi từ trời xuống hạ giới. Đức Chúa Trời quá ư vĩ đại, với Ngài việc trở nên con người, trở nên một con người nhỏ bé, khiêm nhường, bị sỉ nhục, thì Ngài phải chịu biết bao đau khổ! Ta đưa ra đây một ví dụ từ thế gian. Một hoàng đế tốt yêu thương thần dân như con cái của chính mình. Để xoa dịu đau khổ của bách tính, ông mặc thường phục như một người bình thường để đi thị sát và hiểu được những khó khăn của bách tính. Với thân phận của ông, việc hạ mình xuống địa vị thường dân tự nó là một sự sỉ nhục rồi. Ông phải sống như một người bình thường, và những người không biết ông là hoàng đế thì sẽ đối xử với ông như người thường. Có nhiều mối nguy giữa dân gian, đâu ai biết được có bao nhiêu kẻ đang tìm cách giết hoàng đế, chiếm ngôi, nên ông cần phải thận trọng hơn nữa khi đi vào giữa dân gian để hiểu hoàn cảnh của họ. Chiếu theo thân phận và địa vị của mình, ông thật sự không nên chịu đau khổ như thế, vậy làm sao mà ông làm được thế? Ông muốn làm hoàng đế tốt và muốn thật sự làm được gì đó cho bách tính. Đức Chúa Trời muốn cứu rỗi triệt để nhân loại trong thời kỳ sau rốt, và hiện tại Ngài có thể vạch rõ và phán xét nhân loại như thế là bởi kế hoạch quản lý của Ngài đã đạt đến bước này. Đức Chúa Trời cứu rỗi nhân loại vì Ngài yêu thương nhân loại. Chính bởi vì Ngài yêu thương nhân loại, bởi vì tình yêu thôi thúc và thúc đẩy Ngài, nên Ngài trở nên xác thịt và thâm nhập vào ổ quỷ để đích thân cứu rỗi nhân loại. Đức Chúa Trời có thể làm như thế chính vì Ngài yêu thương con người. Việc Đức Chúa Trời trở nên xác thịt để cứu rỗi nhân loại bại hoại và chịu đựng sự sỉ nhục cùng cực chính là bằng chứng đầy đủ cho thấy tình yêu của Ngài quá ư vĩ đại. Trong những lời Đức Chúa Trời phán, có sự khuyên nhủ, an ủi, cổ vũ, bao dung và nhẫn nại, càng có sự phán xét, hành phạt, rủa sả, phơi bày công khai, và những lời hứa tuyệt vời. Và bất kể với phương thức gì, nó cũng được chi phối bởi tình yêu thương, và đây chính là thực chất công tác của Ngài. Ngày nay, tất cả các ngươi đều có chút hiểu biết về tình yêu của Ngài, nhưng chưa được sâu sắc cho lắm. Hiểu biết này có lẫn tạp sự tưởng tượng của con người, và những gì các ngươi có thể trải nghiệm về tình yêu của Ngài chỉ có giới hạn. Sau này, khi đã trải qua thêm vài năm, các ngươi sẽ cảm nhận được tình yêu này sâu sắc và vĩ đại đến thế nào, khôn tả với ngôn ngữ loài người đến thế nào. Khi con người bắt đầu biết về tình yêu của Đức Chúa Trời, thì họ bắt đầu có lòng yêu kính Đức Chúa Trời. Nếu người ta không có lòng yêu kính Đức Chúa Trời thì làm sao họ có thể đền đáp tình yêu của Ngài? Kể cả có dâng mạng sống của mình, ngươi vẫn không thể đền đáp tình yêu của Đức Chúa Trời. Trải qua thêm vài năm nữa, các ngươi sẽ biết tình yêu của Đức Chúa Trời là gì. Rồi khi nhìn lại những trạng thái và biểu hiện của các ngươi lúc này, các ngươi sẽ cảm thấy hối hận tột cùng, và sẽ phủ phục trước Đức Chúa Trời. Tại sao hầu hết con người ngày nay theo Đức Chúa Trời quá sát sao và quá hăng hái? Là bởi họ biết tình yêu của Đức Chúa Trời và họ thấy được rằng công tác của Đức Chúa Trời là để cứu rỗi con người. Hãy nghĩ mà xem, công tác của Đức Chúa Trời cực kỳ chính xác về thời điểm, bước này nối tiếp sát sao bước kia, không hề có chút chậm trễ nào. Tại sao Ngài không chậm trễ? Vì để cứu rỗi nhân loại. Ngài cứu rỗi con người ở mức độ lớn nhất, và Ngài không sẵn lòng để mất một ai có thể cứu rỗi được, trong khi đó, chính con người lại không quan tâm đến vận mệnh của mình. Vậy nên, con người còn không biết trên đời này ai yêu thương họ nhất. Ngươi thậm chí còn không yêu chính bản thân mình và thậm chí còn không biết quý trọng và trân trọng sự sống của bản thân mình, chỉ có Đức Chúa Trời yêu thương con người nhất. Chỉ có một số ít người đã nếm trải tình yêu thương của Đức Chúa Trời, hầu hết mọi người có lẽ vẫn chưa được nếm trải. Họ cho rằng tình yêu chính họ dành cho bản thân thì đáng tin hơn, nhưng thật ra, họ phải hiểu rõ về dạng tình yêu họ dành cho mình. Con người có thể cứu rỗi bản thân bằng cách yêu chính mình không? Chỉ có tình yêu của Đức Chúa Trời mới có thể cứu rỗi con người, đấy là tình yêu đích thực duy nhất, và sau này ngươi sẽ dần trải nghiệm tình yêu đích thực là gì. Nếu Đức Chúa Trời không trở nên xác thịt để mặt đối mặt công tác và dẫn dắt con người, tương tác với họ ngày đêm và sống cùng họ, sẽ không dễ để họ thật sự biết đến tình yêu của Đức Chúa Trời. Nếu Đức Chúa Trời không trở nên xác thịt và bày tỏ quá nhiều lẽ thật, con người sẽ không bao giờ có thể biết Ngài, và không một ai có thể nhận biết tình yêu thương của Ngài.
Đức Chúa Trời và con người vốn không cùng một loại và sống ở hai cõi khác nhau. Con người không thể hiểu được ngôn ngữ của Đức Chúa Trời, càng không biết ý nghĩ của Ngài. Chỉ có Đức Chúa Trời hiểu con người, còn con người không thể hiểu Ngài. Chỉ khi Đức Chúa Trời trở nên xác thịt và trở nên đồng loại với con người (mang vẻ ngoài như nhau), chịu đựng sự sỉ nhục và đau đớn cùng cực để cứu rỗi con người thì người ta mới hiểu và nhận biết công tác của Ngài. Tại sao Đức Chúa Trời luôn cứu rỗi con người, không bao giờ bỏ cuộc? Không phải bởi Ngài yêu thương con người sao? Ngài thấy nhân loại bị Sa-tan làm cho bại hoại, đối với họ, lòng Ngài buông không được, bỏ không xong. Chính vì thế mà Ngài có kế hoạch quản lý. Nếu Đức Chúa Trời hủy diệt nhân loại ngay khi Ngài nổi giận như con người tưởng tượng, thì Ngài đâu cần chịu đựng đau khổ như thế để cứu rỗi họ như Ngài đang làm ngày nay. Cũng chính vì sự chịu khổ của Đức Chúa Trời trong xác thịt mà tình yêu thương của Ngài mới được bộc lộ. Chỉ khi đó, tình yêu thương của Ngài mới từng chút một được nhân loại khám phá ra và được mọi người biết đến. Nếu không có công tác của ngày hôm nay, người ta sẽ chỉ biết rằng trên trời có Đức Chúa Trời và Ngài có tình yêu thương dành cho nhân loại. Đó sẽ chỉ là đạo lý, và người ta sẽ không bao giờ có thể nếm trải được tình yêu thương chân thực của Đức Chúa Trời. Chỉ có thông qua việc Đức Chúa Trời trở nên xác thịt và làm công tác, người ta mới có thể có được nhận thức thực sự về Ngài. Nhận thức này không mơ hồ hay trống rỗng hay chỉ là đạo lý trên môi miệng, mà là thực tế vô cùng, bởi vì tình yêu thương mà Đức Chúa Trời ban cho con người là điều thiết thực. Công tác này chỉ có Đức Chúa Trời trong xác thịt mới làm được, chứ Thần không có cách nào thay thế mà làm được. Tình yêu thương mà Jêsus ban cho con người lớn lao đến nhường nào? Ngài đã bị đóng đinh trên thập tự giá để cứu rỗi nhân loại, làm của lễ chuộc tội đời đời cho họ. Ngài đã đến để hoàn thành công tác cứu chuộc nhân loại, cho đến tận lúc Ngài bị đóng đinh. Tình yêu thương này quá đỗi lớn lao. Công tác của Đức Chúa Trời có ý nghĩa biết bao. Có nhiều người vẫn luôn có quan niệm về việc Đức Chúa Trời trở nên xác thịt, đây là sai lầm của họ. Tại sao ngươi luôn có những quan niệm này? Nếu Đức Chúa Trời không trở nên xác thịt, đức tin của con người nơi Đức Chúa Trời sẽ chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch, trống rỗng và không thực tế, họ tin đến cùng vẫn phải bị diệt vong mà thôi! Tình yêu thương của Đức Chúa Trời dành cho nhân loại chủ yếu được thể hiện qua việc Ngài nhập thể để làm công tác của Ngài và đích thân cứu rỗi con người – nói chuyện trực tiếp với con người, và trực tiếp sống cùng họ. Không có một chút khoảng cách nào, và không có gì là giả dối; nó hoàn toàn chân thực. Ngài cứu rỗi nhân loại đến mức có thể nhập thể và trải qua những năm tháng đau khổ cùng với con người trên thế gian, hoàn toàn là vì tình yêu thương và lòng thương xót của Ngài dành cho nhân loại. Tình yêu mà Đức Chúa Trời dành cho nhân loại là vô điều kiện và không cần đền đáp gì. Ngài có thể đạt được gì từ con người đây? Con người lạnh lùng với Đức Chúa Trời. Ai có thể đối đãi với Đức Chúa Trời như Đức Chúa Trời đây? Người ta còn không cho Đức Chúa Trời chút ít an ủi nào, và cho đến tận ngày nay, Ngài vẫn chưa nhận được tình yêu đích thực từ con người. Đức Chúa Trời chỉ vô tư trao ban và cung ứng, nhưng con người vẫn không hài lòng mà cứ liên tục xin Ngài ân điển và phước lành. Con người thật khó khăn và phiền toái biết bao! Tuy nhiên, sớm hay muộn cũng sẽ đến ngày công tác của Đức Chúa Trời sinh kết quả và đa số dân Ngài chọn sẽ chân thành cảm tạ Ngài từ đáy lòng mình. Những người đã trải nghiệm chuyện này trong một thời gian dài thì có thể cảm nhận được. Con người có thể u mê, nhưng họ vẫn là con người, không phải là thứ không có sự sống. Những ai chưa trải nghiệm công tác của Đức Chúa Trời có lẽ không hiểu được những chuyện này. Họ chỉ thừa nhận rằng những lẽ thật này mà Đức Chúa Trời đã bày tỏ là đúng đắn, nhưng họ không có nhận thức rất sâu sắc bởi vì họ không có trải nghiệm.
Đức Chúa Trời đã công tác vài năm trời trong xác thịt và đã phán vô số điều. Đức Chúa Trời khởi đầu bằng cách cho con người sự thử luyện của những kẻ phục vụ, rồi ban lời tiên tri và bắt đầu công tác phán xét và hành phạt, rồi dùng thử luyện của sự chết để tinh luyện con người. Sau đó, Ngài dẫn dắt con người vào con đường đúng đắn trong đức tin vào Ngài. Đức Chúa Trời phán dạy và chu cấp cho con người mọi lẽ thật, chiến đấu chống lại đủ loại quan niệm của con người. Rồi Ngài cho con người một chút hy vọng để họ có thể thấy phía trước có hy vọng, đó là con người và Đức Chúa Trời cùng nhau bước vào một đích đến tốt đẹp. Mặc dù công tác này đều được tiến hành theo kế hoạch của Đức Chúa Trời, nhưng tất cả đều được thực hiện theo nhu cầu của nhân loại. Việc này không được thực hiện một cách tùy tiện, Đức Chúa Trời dùng sự khôn ngoan của Ngài để thực hiện mọi công tác này. Chính bởi vì Đức Chúa Trời có tình yêu thương nên Ngài có thể dùng sự khôn ngoan để nghiêm túc đối đãi với con người bại hoại. Ngài không đời nào xem con người như một món đồ chơi để đùa giỡn. Nhìn từ khẩu khí và cách dùng từ của Đức Chúa Trời, có những lúc Ngài phán xét và hành phạt con người, thử luyện con người, có những lúc một số từ ngữ khiến con người phải chịu thử luyện và giày vò, có những lúc Ngài chọn những từ ngữ nhất định để nói với con người, cho họ được tự do và yên lòng. Ngài thật sự khổ tâm suy tính cho con người. Dù cho con người là loài thọ tạo, đều đã bị Sa-tan làm bại hoại, và dù con người vô giá trị, chỉ là rác rưởi, bản tính họ là vậy, nhưng Đức Chúa Trời không đối xử với con người theo thực chất của họ và sự báo ứng mà họ phải nhận. Lời Ngài có thể nghiêm khắc, nhưng Ngài luôn đối xử với con người bằng sự nhẫn nại, khoan dung và thương xót. Con người phải ngẫm nghĩ chuyện này thật chậm rãi và kỹ lưỡng! Nếu Đức Chúa Trời không khoan dung, thương xót và ân đãi con người, liệu Ngài có thể phán mọi điều này để cứu rỗi họ không? Tại sao Ngài không cứ thế mà lên án họ? Dù có vậy, con người vẫn không biết tình yêu của Đức Chúa Trời. Họ quá vô tri và ngu muội! Trong bản chất của con người không có tình yêu. Họ không biết tình yêu là gì, không biết tại sao Đức Chúa Trời làm thế này. Khi con người chưa trải nghiệm tình yêu của Đức Chúa Trời, họ chỉ cảm thấy công tác của Đức Chúa Trời khá tốt đẹp, có lợi ích cho con người, có thể biến đổi con người, nhưng không một ai nghĩ rằng: “Công tác của Đức Chúa Trời quá tốt đẹp, quá ý nghĩa! Tình yêu của Đức Chúa Trời dành cho con người quá sâu sắc. Ngài thật sự không đối xử với con người như thứ ô uế rác rưởi!”. Con người không đối xử với Đức Chúa Trời như Đức Chúa Trời, nhưng Đức Chúa Trời đối xử với con người như con người. Chẳng phải thế sao? Đức Chúa Trời phán rằng ngươi là con thú, nhưng Ngài không đối xử với ngươi như con thú chút nào. Nếu Đức Chúa Trời đối xử với ngươi như con thú, Ngài vẫn có thể ban lẽ thật cho ngươi sao? Ngài vẫn chịu khổ quá nhiều để cứu ngươi sao? Một số người cảm thấy tổn thương vô cùng, và nói: “Đức Chúa Trời phán rằng tôi là thứ vô giá trị. Tôi quá hổ thẹn không thể nào sống nổi”. Con người không thật sự hiểu tâm ý của Đức Chúa Trời. Có thể nói rằng, có lẽ trải qua cả đời này ngươi cũng không thể cảm nghiệm được quá sâu sắc sự khôn ngoan và sự khổ tâm suy tính trong công tác của Đức Chúa Trời. Nhưng bất kể trải nghiệm của ngươi sâu sắc hay nông cạn, miễn là cuối cùng ngươi hiểu ra được chuyện này và có chút nhận thức, thế là đủ. Đức Chúa Trời vẫn yêu cầu con người hiểu lẽ thật, tập trung thay đổi tâm tính, và dần dà đào sâu sự hiểu biết của họ về lẽ thật về sự trung thành, thuận phục và tình yêu dành cho Đức Chúa Trời trong lòng mình. Nếu người ta dâng mình hay chịu khổ một chút, có lẽ họ cảm thấy mình có công lao to lớn, có tư cách to lớn trước mặt Đức Chúa Trời, và nếu họ đóng góp thêm chút nữa thì sẽ thể hiện tư cách của mình, và nếu không đề cập đến nó thì họ cảm thấy khó chịu và mất cân bằng trong lòng. Làm sao con người có tình yêu? Tình yêu mà con người có là gì? Đức Chúa Trời đã có được tình yêu đích thực từ nhân loại chưa? Ngài không xứng đáng với tình yêu của nhân loại sao?
Mùa Đông năm 1999