1. Trước khi Đức Chúa Jêsus đến, những người Pha-ri-si thường dẫn giải Kinh Thánh trong các nhà hội và cầu nguyện trước mọi người. Họ tỏ ra rất ngoan đạo và có vẻ như họ đã không làm bất cứ điều gì vi phạm Kinh Thánh trong mắt người khác. Vậy tại sao những người Pha-ri-si đã bị Đức Chúa Jêsus nguyền rủa? Họ đã coi thường Đức Chúa Trời bằng những cách nào, tại sao họ lại kích động cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời?
Những câu Kinh Thánh tham khảo:
“Còn các ngươi sao cũng vì cớ lời truyền khẩu mình mà phạm điều răn của Ðức Chúa Trời? Vì Ðức Chúa Trời đã truyền điều răn nầy: Phải hiếu kính cha mẹ ngươi; lại, điều nầy: Ai mắng nhiếc cha mẹ thì phải chết. Nhưng các ngươi lại nói rằng: Ai nói cùng cha mẹ rằng: Những điều mà tôi có thể giúp cha mẹ, đã dâng cho Ðức Chúa Trời rồi, thì người ấy không cần phải hiếu kính cha mẹ. Như vậy, các ngươi đã vì lời truyền khẩu mình mà bỏ lời Ðức Chúa Trời. Hỡi kẻ giả hình! Ê-sai đã nói tiên tri về các ngươi phải lắm, mà rằng: Dân nầy lấy môi miếng thờ kính ta; Nhưng lòng chúng nó xa ta lắm. Sự chúng nó thờ lạy ta là vô ích, Vì chúng nó dạy theo những điều răn mà chỉ bởi người ta đặt ra” (Ma-thi-ơ 15:3-9).
“Khốn cho các ngươi, thầy thông giáo và người Pha-ri-si, là kẻ giả hình! Vì các ngươi đóng nước thiên đàng trước mặt người ta; các ngươi không vào đó bao giờ, mà có ai muốn vào, thì lại ngăn trở. Khốn cho các ngươi, thầy thông giáo và người Pha-ri-si, là kẻ giả hình! Vì các ngươi làm bộ đọc lời cầu nguyện cho dài mà nuốt nhà đờn bà góa; vì cớ đó, các ngươi sẽ bị đoán phạt nặng hơn.
Khốn cho các ngươi, thầy thông giáo và người Pha-ri-si, là kẻ giả hình! Vì các ngươi đi khắp dưới nước trên bộ để khuyên một người vào đạo mình; và khi đã khuyên được rồi, thì các ngươi làm cho họ trở nên người địa ngục gấp hai các ngươi.
Khốn cho các ngươi, là kẻ mù dẫn đường, các ngươi nói rằng: Nếu người nào chỉ đền thờ mà thề, thì không can chi; song chỉ vàng của đền thờ mà thề, thì phải mắc lời thề ấy. Hỡi kẻ dại và mù, vàng, và đền thờ làm cho vàng nên thánh, cái nào trọng hơn? Lại các ngươi nói rằng: Nếu người nào chỉ bàn thờ mà thề, thì không can chi; song chỉ của lễ trên bàn thờ mà thề, thì phải mắc lời thề ấy. Hỡi kẻ mù kia, của lễ, và bàn thờ làm cho của lễ nên thánh, cái nào trọng hơn? Vậy thì người nào chỉ bàn thờ mà thề, là chỉ bàn thờ và cả của lễ trên bàn thờ mà thề; người nào chỉ đền thờ mà thề, là chỉ đền thờ và Ðấng ngự nơi đền thờ mà thề còn ai chỉ trời mà thề, là chỉ ngôi của Ðức Chúa Trời và Ðấng ngự trên ngôi mà thề vậy.
Khốn cho các ngươi, thầy thông giáo và người Pha-ri-si, là kẻ giả hình! Vì các ngươi nộp một phần mười bạc hà, hồi hương, và rau cần, mà bỏ điều hệ trọng hơn hết trong luật pháp, là sự công bình, thương xót và trung tín; đó là những điều các ngươi phải làm, mà cũng không nên bỏ sót những điều kia. Hỡi kẻ mù dẫn đường, các ngươi lọc con ruồi nhỏ mà nuốt con lạc đà!
Khốn cho các ngươi, thầy thông giáo và người Pha-ri-si, là kẻ giả hình! Vì các ngươi rửa bề ngoài chén và mâm, nhưng ở trong thì đầy dẫy sự ăn cướp cùng sự quá độ. Hỡi người Pha-ri-si mù kia, trước hết phải lau bề trong chén và mâm, hầu cho bề ngoài cũng được sạch sẽ.
Khốn cho các ngươi, thầy thông giáo và người Pha-ri-si, là kẻ giả hình! Vì các ngươi giống như mồ mả tô trắng bề ngoài cho đẹp, mà bề trong thì đầy xương người chết và mọi thứ dơ dáy. Các ngươi cũng vậy, bề ngoài ra dáng công bình, nhưng ở trong thì chan chứa sự giả hình và tội lỗi.
Khốn cho các ngươi, thầy thông giáo và người Pha-ri-si, là kẻ giả hình! Vì các ngươi xây đắp mồ mả của đấng tiên tri, trau giồi mồ mả của người công bình, và nói rằng: Nếu chúng ta ở cùng một thời với tổ phụ, thì không hùa theo người mà làm đổ máu các đấng tiên tri vậy. Ấy đó, các ngươi tự làm chứng cho mình rằng thật là con cháu những người giết các đấng tiên tri. Vậy thì hãy làm cho đầy dẫy cái lường của tổ phụ các ngươi! Hỡi loài rắn, dữ dội rắn lục kia, thế nào mà tránh khỏi sự đoán phạt nơi địa ngục được? Vậy nên, nầy, ta sai những đấng tiên tri, kẻ khôn ngoan, và thầy thông giáo đến cùng các ngươi; trong những người ấy, kẻ thì các ngươi sẽ giết và đóng đinh trên cây thập tự, kẻ thì các ngươi sẽ đánh đập trong nhà hội mình, và các ngươi sẽ đuổi bắt họ từ thành nầy qua thành kia, hầu cho hết thảy máu vô tội bị tràn ra trên mặt đất, đổ về các ngươi, từ máu A-bên là người công bình cho đến máu Xa-cha-ri là con của Ba-ra-chi, mà các ngươi đã giết ở giữa khoảng đền thờ và bàn thờ. Quả thật, ta nói cùng các ngươi, mọi điều đó sẽ xảy đến cho dòng dõi nầy” (Ma-thi-ơ 23:13-36).
Lời Đức Chúa Trời có liên quan:
Các ngươi có ước được biết nguyên nhân gốc rễ vì sao người Pha-ri-si đã chống đối Jêsus không? Các ngươi có ước được biết thực chất của người Pha-ri-si không? Họ đầy ảo tưởng về Đấng Mê-si. Hơn thế nữa, họ chỉ tin rằng Đấng Mê-si sẽ đến, mà không mưu cầu lẽ thật sự sống. Và vì vậy, cho đến tận ngày nay họ vẫn chờ đợi Đấng Mê-si, bởi vì họ không có hiểu biết gì về con đường sự sống, và không biết con đường lẽ thật là gì. Các ngươi nói xem, làm sao những kẻ ngốc nghếch, cố chấp và dốt nát như vậy có thể có được phước lành của Đức Chúa Trời? Làm sao họ có thể thấy được Đấng Mê-si? Họ đã chống đối Jêsus bởi vì họ đã không biết đường hướng công tác của Đức Thánh Linh, bởi vì họ đã không biết con đường lẽ thật mà Jêsus đã phán, và hơn thế nữa, bởi vì họ đã không hiểu về Đấng Mê-si. Và bởi vì họ đã chưa bao giờ nhìn thấy Đấng Mê-si và chưa bao giờ chung sống cùng Đấng Mê-si, họ đã phạm sai lầm là bám víu thuần túy vào danh của Đấng Mê-si trong khi chống đối thực chất của Đấng Mê-si bằng bất kỳ giá nào có thể. Những người Pha-ri-si này về thực chất là ngoan cố, kiêu ngạo, và đã không phục tùng lẽ thật. Nguyên tắc niềm tin vào Đức Chúa Trời của họ là: Bất kể bài giảng của Ngài có thâm thúy ra sao, thẩm quyền của Ngài cao đến đâu, thì Ngài vẫn không phải là Đấng Christ trừ khi Ngài được gọi là Đấng Mê-si. Quan điểm này không phải thật phi lý và hoang đường hay sao?
– Khi ngươi thấy được thân thể thuộc linh của Jêsus, Đức Chúa Trời đã làm mới lại trời đất, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
Con người đã kinh qua sự bại hoại thì đều sống trong cạm bẫy của Sa-tan, họ đều sống trong xác thịt, sống trong những ham muốn vị kỷ, và không có một ai trong số họ tương hợp với Ta. Có những người nói rằng họ tương hợp với Ta, nhưng những người như thế lại đều thờ ngẫu tượng mơ hồ. Dù họ công nhận danh Ta là thánh khiết, họ lại đi trên con đường trái nghịch với Ta, và lời lẽ của họ đầy kiêu ngạo và tự phụ. Đó là bởi vì, hết thảy họ vốn đều chống lại Ta và không tương hợp với Ta. Mỗi ngày, họ tìm kiếm dấu vết của Ta trong Kinh Thánh và tìm những đoạn “phù hợp” ngẫu nhiên mà họ đọc mãi và đọc thuộc lòng như những bài kinh. Họ không biết cách tương hợp với Ta, cũng không biết chống lại Ta là như thế nào. Họ chỉ đơn thuần đọc kinh một cách mù quáng. Họ quy định một đức chúa trời mơ hồ mà họ chưa bao giờ nhìn thấy, cũng như không thể nhìn thấy, vào trong những hạn định của Kinh Thánh, và lấy ra xem trong lúc rảnh rỗi. Họ tin vào sự hiện hữu của Ta chỉ trong phạm vi của Kinh Thánh, và họ đánh đồng Ta với Kinh Thánh; không có Kinh Thánh thì không có Ta, và không có Ta thì không có Kinh Thánh. Họ không chú ý gì đến sự hiện hữu hay những hành động của Ta, mà thay vào đó dành sự chú ý tột bậc và đặc biệt cho mỗi một lời của Kinh Thánh. Thậm chí nhiều người còn tin rằng Ta không nên làm bất cứ điều gì Ta muốn làm trừ khi điều đó được Kinh Thánh tiên báo. Họ quá coi trọng Kinh Thánh. Có thể nói rằng họ xem những câu chữ nghĩa đen là quá quan trọng, đến mức họ dùng các câu trong Kinh Thánh để đánh giá mọi lời Ta nói và để lên án Ta. Cái họ tìm kiếm không phải là cách tương hợp với Ta hay cách tương hợp với lẽ thật, mà là cách tương hợp với câu chữ trong Kinh Thánh, và họ tin rằng bất cứ điều gì không phù hợp với Kinh Thánh, không có ngoại lệ, đều không phải là công tác của Ta. Chẳng phải những kẻ đó là con cháu ngoan ngoãn của người Pha-ri-si sao? Người Pha-ri-si Do Thái đã dùng luật pháp của Môi-se để định tội Jêsus. Họ đã không tìm kiếm sự tương hợp với Jêsus của thời đó, mà nghiêm túc với từng câu trong luật pháp đến mức – sau khi buộc tội Ngài không tuân theo luật pháp của Cựu Ước và không phải là Đấng Mê-si – cuối cùng họ đã đóng đinh Jêsus vô tội lên cây thập tự. Bản chất của họ là gì? Chẳng phải họ đã không tìm kiếm con đường tương hợp với lẽ thật đó sao? Họ bị ám ảnh bởi từng câu từ một của Kinh Thánh trong khi không chú ý gì đến tâm ý của Ta lẫn các bước và phương pháp công tác của Ta. Họ không phải là những người tìm kiếm lẽ thật, mà là những người bám lấy câu chữ một cách cứng nhắc; họ không phải là những người tin vào Đức Chúa Trời, mà là những người tin vào Kinh Thánh. Nói cho thấu triệt hơn một chút, họ là những con chó giữ cửa của Kinh Thánh. Để bảo toàn lợi ích của Kinh Thánh, để đề cao sự tôn nghiêm của Kinh Thánh, và để bảo vệ thanh danh của Kinh Thánh, họ đã đi quá xa đến mức đóng đinh Jêsus nhân từ lên cây thập tự. Điều này họ làm chỉ đơn thuần là để bênh vực Kinh Thánh, và để duy trì địa vị từng lời một của Kinh Thánh trong lòng mọi người. Do vậy, họ thà từ bỏ tiền đồ của họ và của lễ chuộc tội để kết án tử hình Jêsus, Đấng đã không hòa hợp với quy định của Kinh Thánh. Họ chẳng phải đều là tay sai cho từng lời một của Kinh Thánh sao?
– Ngươi nên tìm kiếm con đường để tương hợp với Đấng Christ, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời
Cách nhìn của những người Pha-ri-si về Jêsus
Mác 3:21-22 Những bạn hữu Ngài nghe vậy, bèn đến để cầm giữ Ngài; vì người ta nói Ngài đã mất trí khôn. Có các thầy thông giáo ở thành Giê-ru-sa-lem xuống, nói rằng: Người bị quỉ Bê-ên-xê-bun ám, và nhờ phép chúa quỉ mà trừ quỉ.
Lời quở trách của Jêsus với những người Pha-ri-si
Ma-thi-ơ 12:31-32 Ấy vậy, ta phán cùng các ngươi, các tội lỗi và lời phạm thượng của người ta đều sẽ được tha; song lời phạm thượng đến Ðức Thánh Linh thì sẽ chẳng được tha đâu. Nếu ai nói phạm đến Con người, thì sẽ được tha; song nếu ai nói phạm đến Ðức Thánh Linh, thì dầu đời nầy hay đời sau cũng sẽ chẳng được tha.
(…)
Trong Kinh Thánh, sự đánh giá của những người Pha-ri-si về chính Jêsus và những điều Ngài đã làm là: “…người ta nói Ngài đã mất trí khôn. … Người bị quỉ Bê-ên-xê-bun ám, và nhờ phép chúa quỉ mà trừ quỉ” (Mác 3:21-22). Sự xét đoán của các thầy thông giáo và những người Pha-ri-si về Đức Chúa Jêsus không phải là họ đơn thuần theo lời của những người khác, và cũng không phải là sự phỏng đoán vô căn cứ – nó là kết luận mà họ đã rút ra về Đức Chúa Jêsus từ những gì họ đã thấy và nghe về những hành động của Ngài. Mặc dù kết luận của họ có vẻ được đưa ra nhân danh công lý và có vẻ là có cơ sở đối với mọi người, nhưng sự ngông cuồng ngạo mạn mà họ dùng để xét đoán Đức Chúa Jêsus là khó kiềm chế kể cả đối với họ. Khí thế điên cuồng căm ghét Đức Chúa Jêsus của họ đã làm bại lộ dã tâm của họ, cũng làm bại lộ bộ mặt Sa-tan tà ác của họ và bản tính ác độc mà họ dùng để chống đối Đức Chúa Trời. Những lời họ xét đoán Đức Chúa Jêsus được nói ra bởi sự xúi giục của dã tâm, sự đố kỵ, và bản tính xấu xa, ác độc thù hằn Đức Chúa Trời và lẽ thật của họ. Họ đã không tìm hiểu nguồn gốc những hành động của Đức Chúa Jêsus, họ cũng không tìm hiểu thực chất của những điều Ngài đã nói hay làm. Thay vào đó, họ một mực, nôn nóng, điên cuồng, cố ý và ác ý công kích và bôi nhọ mọi hành động và hành vi của Đức Chúa Jêsus. Thậm chí họ còn tùy ý bôi nhọ Thần của Đức Chúa Jêsus, nghĩa là, Đức Thánh Linh là Thần của Đức Chúa Trời. Đây là ý của họ khi nói “Ngài đã mất trí khôn”, “Bê-ên-xê-bun”, và “nhờ phép chúa quỉ”. Nói vậy nghĩa là, họ nói rằng Thần của Đức Chúa Trời là Bê-ên-xê-bun và là chúa quỉ. Họ xác định tính chất công tác của Thần của Đức Chúa Trời nhập thể, Đấng đã mặc lấy xác thịt là mất trí. Họ không chỉ báng bổ Thần của Đức Chúa Trời như là Bê-ên-xê-bun và chúa quỉ, mà còn lên án công tác của Đức Chúa Trời, lên án và báng bổ Đức Chúa Jêsus Christ. Thực chất của sự chống đối và báng bổ của họ với Đức Chúa Trời hoàn toàn giống với thực chất sự chống đối và báng bổ Đức Chúa Trời của Sa-tan và ma quỷ. Họ không chỉ đại diện cho những con người bại hoại, mà hơn thế nữa, họ còn là hiện thân của Sa-tan. Họ là phát ngôn viên của Sa-tan giữa nhân loại, và họ là những kẻ đồng lõa và sai dịch của Sa-tan. Thực chất sự báng bổ và sự gièm pha của họ về Đức Chúa Jêsus Christ chính là sự tranh giành địa vị với Đức Chúa Trời, đọ sức với Đức Chúa Trời, và sự thử thách không ngừng của họ với Đức Chúa Trời. Thực chất sự chống đối của họ với Đức Chúa Trời và thái độ thù hằn của họ đối với Ngài, cũng như những lời nói và ý nghĩ của họ, đã trực tiếp báng bổ và chọc giận Thần của Đức Chúa Trời. Do đó, Đức Chúa Trời đã quyết định một kết luận hợp lý dựa trên những gì họ nói và làm, và Đức Chúa Trời đã xác định những việc làm của họ là tội báng bổ Đức Thánh Linh. Tội này là không thể tha thứ cả trong đời này lẫn đời sau, như được xác minh trong đoạn Kinh Thánh sau: “Lời phạm thượng đến Ðức Thánh Linh thì sẽ chẳng được tha đâu”, và “nếu ai nói phạm đến Ðức Thánh Linh, thì dầu đời nầy hay đời sau cũng sẽ chẳng được tha”.
– Công tác của Đức Chúa Trời, tâm tính của Đức Chúa Trời, và chính Đức Chúa Trời III, Lời, Quyển 2 – Về việc biết Đức Chúa Trời
Thời xa xưa, người Pha-ri-si từng là một tầng lớp đáng kính tại Y-sơ-ra-ên, vậy thì tại sao cái tên đó giờ đây lại trở thành một cái mác? Điều này là do người Pha-ri-si đã trở thành đại diện của một kiểu người. Đặc điểm của kiểu người này là gì? Họ rất khéo léo trong việc giả tạo, trang trí, giả vờ; họ tỏ vẻ cao quý, thánh khiết, chính trực vô cùng, lại quang minh chính đại, và những khẩu hiệu mà họ hô nghe thì hay, nhưng hóa ra, họ không thực hành lẽ thật một chút nào. Họ có hành vi nào tốt? Họ đọc Kinh Thánh và thuyết giảng; họ dạy người khác tuân thủ luật pháp và các quy định, và không chống lại Đức Chúa Trời. Đây đều là hành vi tốt. Mọi điều họ nói nghe đều hay, tuy nhiên, khi người khác quay lưng lại, họ bí mật ăn cắp những của lễ. Đức Chúa Jêsus phán họ “lọc con ruồi nhỏ mà nuốt con lạc đà” (Ma-thi-ơ 23:24). Điều này có nghĩa là mọi hành vi của họ có vẻ tốt ở bên ngoài – họ hô khẩu hiệu một cách phô trương, họ nói những lý thuyết cao cả và lời của họ nghe có vẻ dễ chịu, nhưng hành động của họ là một mớ hỗn độn, và hoàn toàn chống lại Đức Chúa Trời. Hành vi bên ngoài của họ đều là giả vờ, tất thảy đều là lừa lọc; trong lòng họ, họ không có chút tình yêu nào cho lẽ thật, cũng không có chút tình yêu nào cho những điều tích cực. Họ chán ghét lẽ thật, chán ghét những điều tích cực, và chán ghét tất cả những gì đến từ Đức Chúa Trời. Vậy họ yêu gì? Họ có yêu sự công bằng và công chính không? (Không.) Làm sao ngươi có thể nói họ không yêu những thứ này? (Đức Chúa Jêsus đã truyền bá phúc âm của thiên quốc, điều mà họ không chỉ không chịu chấp nhận, mà còn kết tội.) Nếu họ không kết tội, liệu người ta có thể nhận ra không? Không. Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Jêsus đã tỏ lộ tất cả người Pha-ri-si, và cũng chính nhờ sự kết tội và chống lại Đức Chúa Jêsus mà người khác nhìn thấy được sự đạo đức giả của họ. Nếu không nhờ sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Jêsus, thì sẽ không có ai nhìn thấu người Pha-ri-si, và nếu người ta chỉ nhìn vào cách hành xử bên ngoài của người Pha-ri-si, thì thậm chí người ta sẽ còn ghen tị với họ. Người Pha-ri-si đã dùng những hành vi đạo đức giả để lừa gạt sự tín nhiệm của người khác, đó có phải là giả tạo, gian dối hay không? Những con người giả dối như vậy liệu có thể yêu lẽ thật không? Nhất định là không. Mục đích của họ đằng sau lối hành xử tốt đẹp là gì? Một mặt là để lừa bịp người khác, mặt khác là để mê hoặc và lôi kéo người khác, khiến người ta đánh giá cao họ, sùng bái họ và cuối cùng, họ muốn được tưởng thưởng. Quả là một cú lừa lớn! Thủ đoạn của họ có phải là quá tài tình không? Những con người như vậy liệu có yêu sự công bằng và công chính không? Chắc chắn là không. Cái họ yêu là địa vị và danh lợi, cái họ muốn là phần thưởng và vương miện. Họ chưa bao giờ thực hành lời Đức Chúa Trời dạy con người, và họ chưa bao giờ sống và thể hiện ra một chút thực tế lẽ thật nào. Toàn bộ đều được ngụy trang bằng những hành vi tốt, dùng thói đạo đức giả để lừa bịp và lôi kéo người khác, củng cố địa vị và danh tiếng của mình, sau đó dùng chính những điều này để vơ vét vốn liếng và kiếm miếng ăn. Việc đó không đê hèn sao? Từ toàn bộ lối hành xử này của họ, ngươi có thể thấy rằng, thực chất của họ không yêu lẽ thật, bởi họ chưa từng thực hành lẽ thật. Từ sự việc nào có thể thấy họ chưa từng thực hành lẽ thật? Sự việc quan trọng nhất là: Đức Chúa Jêsus đến để thực hiện công tác cứu chuộc, toàn bộ lời Đức Chúa Jêsus nói là lẽ thật và có thẩm quyền, vậy mà người Pha-ri-si đã đối đãi Ngài như thế nào? Mặc dù họ thừa nhận rằng lời Đức Chúa Jêsus có thẩm quyền và quyền năng, nhưng họ không chỉ không chịu chấp nhận, mà còn kết tội và báng bổ lời Ngài. Thế là thế nào? Đó là vì họ không yêu lẽ thật, và trong lòng họ còn chán ghét lẽ thật, thù hận lẽ thật. Họ thừa nhận rằng mọi điều Đức Chúa Jêsus nói đều là đúng, rằng lời Ngài có thẩm quyền và quyền năng, rằng Ngài không có gì sai, và họ không hề bắt thóp được gì ở Ngài. Nhưng họ muốn kết tội Đức Chúa Jêsus, vì vậy họ đã bàn bạc và âm mưu: “Hãy đóng đinh Ngài. Có Ngài thì không có chúng ta, có chúng ta thì không có Ngài”, và người Pha-ri-si đã trở thành kẻ chống đối Đức Chúa Jêsus như vậy đấy. Lúc đó không một ai hiểu lẽ thật, và không ai nhận ra được Đức Chúa Jêsus là Đức Chúa Trời nhập thể. Tuy nhiên, nhìn từ góc độ của con người, Đức Chúa Jêsus đã bày tỏ nhiều lẽ thật, loại trừ ma quỷ và trị bệnh cho con người. Ngài đã tạo ra nhiều phép màu, cho 5.000 người ăn no bằng năm cái bánh và hai con cá, làm biết bao việc tốt lành, và ban rất nhiều ân điển cho con người. Có rất ít người tốt và công chính như vậy, vậy thì tại sao người Pha-ri-si lại muốn kết tội Đức Chúa Jêsus? Tại sao họ kiên quyết đóng đinh Ngài? Việc họ thà thả tội phạm còn hơn là thả Đức Chúa Jêsus ra cho thấy người Pha-ri-si trong thế giới tôn giáo xấu xa và hiểm độc đến mức nào. Họ thật tàn ác! Sự khác biệt giữa bộ mặt tà ác mà người Pha-ri-si bộc lộ và sự lương thiện giả tạo bên ngoài của họ là quá lớn, đến mức nhiều người không thể nhìn rõ đâu là thật và đâu là giả, thế nhưng sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Jêsus đã tỏ lộ tất cả. Người Pha-ri-si thường che đậy bản thân rất tốt và xuất hiện với vẻ ngoài vô cùng ngoan đạo, đến nỗi không ai có thể hình dung ra cảnh họ chống lại và hành hạ Đức Chúa Jêsus tàn nhẫn đến thế. Nếu thực tế không được tỏ lộ, thì chẳng ai có thể nhìn thấu chúng.
– Phần 3, Lời, Quyển 3 – Những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt
Sở dĩ người Pha-ri-si giả hình, và tà ác vì họ chán ghét lẽ thật nhưng lại thích tri thức, nên họ chỉ nghiên cứu Thánh Kinh và mưu cầu tri thức Thánh Kinh, mà không hề tiếp nhận lẽ thật hay lời Đức Chúa Trời. Khi đọc lời Đức Chúa Trời, họ không cầu nguyện với Ngài, cũng không tìm kiếm hay thông công về lẽ thật. Thay vào đó, họ nghiên cứu lời Đức Chúa Trời, nghiên cứu những gì Đức Chúa Trời phán và làm, qua đó biến lời Đức Chúa Trời thành một dạng lý luận, một dạng học thuyết để dạy người khác, đây gọi là nghiên cứu học thuật. Tại sao họ lại nghiên cứu học thuật? Họ đang nghiên cứu cái gì? Trong mắt họ, đây không phải là lời Đức Chúa Trời hay sự bày tỏ của Đức Chúa Trời, càng không phải là lẽ thật, mà chỉ là một loại học vấn, hoặc thậm chí có thể nói nó là tri thức thần học. Trong mắt họ, truyền bá tri thức này, học vấn này, mới là rao truyền con đường của Đức Chúa Trời, là rao truyền phúc âm – đây là cái họ gọi là truyền đạo, nhưng tất cả những gì họ truyền đạo chỉ là tri thức thần học mà thôi.
…Người Pha-ri-si xem những lý luận thần học mà họ nắm vững như là tri thức và là công cụ để đánh giá và kết tội mọi người, thậm chí còn sử dụng nó với Đức Chúa Jêsus. Đây chính là cách Đức Chúa Jêsus bị kết tội. Cách họ đánh giá và đối xử với người ta không bao giờ dựa trên thực chất của người đó, cũng không dựa trên việc liệu những điều người đó giảng có phải là lẽ thật hay không, càng không dựa trên nguồn gốc của lời người đó nói – họ chỉ dựa trên những quy định, câu chữ và đạo lý mà họ nắm vững trong Thánh Kinh Cựu Ước để đánh giá và kết tội. Mặc dù trong lòng người Pha-ri-si biết rằng những gì Đức Chúa Jêsus nói và làm không phải là phạm tội hay vi phạm luật pháp, nhưng họ vẫn muốn kết tội Ngài, bởi vì những lẽ thật Ngài bày tỏ và những dấu kỳ, phép lạ Ngài thực hiện khiến nhiều người đi theo và xưng tụng Ngài. Người Pha-ri-si ngày càng thù hận Ngài, thậm chí còn muốn diệt trừ Ngài. Họ không thừa nhận Đức Chúa Jêsus là Đấng Mê-si sẽ đến, cũng không thừa nhận lời Ngài có lẽ thật, càng không thừa nhận việc Ngài làm phù hợp với lẽ thật. Họ xét đoán Đức Chúa Jêsus là nói lời ngạo mạn và dựa vào quỷ vương Bê-ên-xê-bun mà trừ quỷ. Việc họ có thể gán những tội danh này cho Đức Chúa Jêsus cho thấy trong lòng họ thù hận Ngài đến mức nào. Vì thế, họ kịch liệt phủ nhận Đức Chúa Jêsus là do Đức Chúa Trời phái đến, phủ nhận Ngài là con của Đức Chúa Trời và là Đấng Mê-si. Ý họ là: “Đức chúa trời mà làm kiểu này sao? Nếu đức chúa trời nhập thể thì ngài phải sinh ra trong một gia tộc danh giá, phải nhận sự dạy dỗ từ các thầy thông giáo và từ người Pha-ri-si. Ngài phải nghiên cứu Thánh Kinh một cách hệ thống, nắm vững tri thức Thánh Kinh và có đủ toàn bộ tri thức Thánh Kinh, thì mới có thể mang danh ‘đức chúa trời nhập thể’”. Nhưng Đức Chúa Jêsus không có tri thức này, nên họ kết tội Ngài, nói rằng: “Thứ nhất, ngài không đủ tư cách như thế, nên ngài không thể là đức chúa trời được. Thứ hai, không có tri thức Thánh Kinh này, ngài không làm được công tác của đức chúa trời, càng không thể là đức chúa trời. Thứ ba, ngài không được công tác ngoài đền thờ – hiện nay ngài không làm việc trong đền thờ, mà luôn ở giữa những kẻ có tội, công tác ngài làm ở ngoài phạm vi của Thánh Kinh, nên ngài càng không thể là đức chúa trời”. Cơ sở kết tội của họ đến từ đâu? Từ Thánh Kinh, từ trí óc của con người, và từ sự giáo dục thần học mà họ nhận được. Bởi vì người Pha-ri-si chứa đầy những quan niệm, tưởng tượng và tri thức, nên họ cho rằng tri thức này là đúng đắn, là lẽ thật, là căn cứ, và Đức Chúa Trời không khi nào có thể công tác trái với những điều này. Họ có tìm kiếm lẽ thật không? Không. Họ tìm kiếm điều gì? Một đức chúa trời siêu nhiên hiện ra dưới dạng linh thể. Vì thế, họ dùng quan niệm, tưởng tượng và tri thức của con người mà quy định công tác của Đức Chúa Trời, phủ nhận công tác của Đức Chúa Trời, đánh giá Đức Chúa Trời đúng hay sai. Làm như vậy thì kết quả cuối cùng là gì? Họ không những kết tội công tác của Đức Chúa Trời, mà còn đóng đinh Đức Chúa Trời nhập thể lên thập tự giá.
– Mục 7. Họ tà ác, nham hiểm và giả dối (Phần 3), Lời, Quyển 4 – Vạch rõ kẻ địch lại Đấng Christ