5. Tin vào Đức Chúa Trời là điều tốt, nhưng tôi nghĩ mọi tôn giáo đều dạy người ta làm người tốt. Vì vậy, cho dù mọi người theo tôn giáo nào, miễn là họ thành tâm và không phạm phải điều ác, thì chắc chắn họ sẽ được Đức Chúa Trời cứu rỗi phải không?

Lời Đức Chúa Trời có liên quan:

Giờ các ngươi nhận thức và lĩnh hội được gì về khái niệm tin Đức Chúa Trời? Nó khác thế nào với nhận thức về đức tin vào Đức Chúa Trời mà các ngươi đã có trong tôn giáo? Hiện tại, ngươi có thực sự hiểu niềm tin vào tôn giáo và đức tin nơi Đức Chúa Trời là gì không? Có sự khác biệt giữa niềm tin vào tôn giáo và đức tin nơi Đức Chúa Trời không? Sự khác biệt nằm ở đâu? Ngươi đã tìm hiểu triệt để những câu hỏi này chưa? Các tín hữu trong tôn giáo thường là dạng người như thế nào? Trọng tâm của họ là gì? Niềm tin vào tôn giáo có thể được định nghĩa như thế nào? Tin vào tôn giáo là thừa nhận rằng có một Đức Chúa Trời, người tin vào tôn giáo thì thực hiện những sự thay đổi nhất định trong hành vi của mình: họ không đánh đập chửi bới người khác, họ không làm điều xấu gây hại cho người khác, và họ không phạm những tội ác khác nhau hay vi phạm pháp luật. Vào mỗi Chủ Nhật, họ đi nhà thờ. Đấy là những người tin vào tôn giáo. Như thế có nghĩa là việc cư xử tốt và thường xuyên tham gia nhóm họp là bằng chứng cho thấy ai đó tin vào tôn giáo. Khi ai đó tin vào tôn giáo, họ thừa nhận rằng có một Đức Chúa Trời, và họ nghĩ rằng tin Đức Chúa Trời là trở thành một người tốt; chỉ cần họ không phạm tội hay làm điều xấu, họ sẽ có thể lên thiên đàng sau khi chết và sẽ có một kết cục tốt đẹp. Người ta có đức tin, thì tinh thần có nơi để ký thác. Như vậy, niềm tin vào tôn giáo cũng có thể được định nghĩa như sau: tin vào tôn giáo là thừa nhận trong lòng mình rằng có một Đức Chúa Trời, tin rằng sau khi chết, mình có thể lên thiên đàng, có một điểm tựa tinh thần trong lòng, cũng như thay đổi một chút trong hành vi – trở nên người tốt. Chỉ vậy thôi. Về việc liệu Đức Chúa Trời mà họ tin có tồn tại hay không, Ngài có thể bày tỏ lẽ thật hay không, Ngài yêu cầu họ những gì – thì họ không biết. Họ suy luận và tưởng tượng tất cả những điều này dựa trên các lời dạy của Kinh Thánh. Đây là niềm tin vào tôn giáo. Niềm tin vào tôn giáo chủ yếu là sự mưu cầu những thay đổi hành vi và nơi ký thác cho tinh thần. Nhưng con đường mà những người này bước đi – con đường mưu cầu phước lành – thì không thay đổi. Không có sự thay đổi nào trong quan điểm, quan niệm và sự tưởng tượng sai lầm của họ về đức tin nơi Đức Chúa Trời. Nền tảng sự tồn tại của họ, các mục tiêu và phương hướng sống mà họ mưu cầu trong đời, đều dựa trên những ý tưởng và quan điểm về văn hóa truyền thống, và không hề thay đổi. Đó là tình trạng của tất cả những người tin vào tôn giáo. Vậy đức tin nơi Đức Chúa Trời là gì? Định nghĩa của Đức Chúa Trời về đức tin nơi Đức Chúa Trời là gì? (Tin vào quyền tối thượng của Đức Chúa Trời.) Đó là tin vào sự hiện hữu của Đức Chúa Trời và quyền tối thượng của Ngài – đây là những điều cơ bản nhất. Tin Đức Chúa Trời là lắng nghe lời Đức Chúa Trời, tồn tại, sống, thực hiện bổn phận của mình và tham gia vào mọi hoạt động của nhân tính bình thường như lời Đức Chúa Trời yêu cầu. Hàm ý ở đây là, tin Đức Chúa Trời là theo Đức Chúa Trời, làm điều Đức Chúa Trời yêu cầu, sống như Đức Chúa Trời yêu cầu; tin Đức Chúa Trời là đi theo con đường của Đức Chúa Trời. Những mục tiêu và phương hướng sống của những người tin Đức Chúa Trời không hoàn toàn khác với mục tiêu và phương hướng sống của những người tin theo tôn giáo sao? Tin Đức Chúa Trời bao gồm những gì? Bao gồm việc người ta có thể lắng nghe lời Đức Chúa Trời hay không, có thể tiếp nhận lẽ thật, thoát khỏi những tâm tính bại hoại, từ bỏ mọi sự để theo Đức Chúa Trời và trung thành trong bổn phận hay không. Những điều này có liên quan trực tiếp đến việc họ có được cứu rỗi hay không. Giờ các ngươi đã biết định nghĩa về đức tin vào Đức Chúa Trời, vậy thì đức tin vào Đức Chúa Trời phải được thực hành như thế nào? Đức Chúa Trời yêu cầu điều gì nơi những người tin Ngài? (Thưa, yêu cầu họ phải là người trung thực, mưu cầu lẽ thật, mưu cầu biến đổi tâm tính và mưu cầu hiểu biết Đức Chúa Trời.) Đức Chúa Trời có những yêu cầu gì đối với hành vi bên ngoài của người ta? (Thưa, Ngài yêu cầu người ta phải sốt sắng, không phóng đãng và phải sống thể hiện ra nhân tính bình thường.) Người ta phải có thể thống thánh đồ căn bản và sống thể hiện ra nhân tính bình thường. Vậy để có nhân tính bình thường, người ta phải có những gì? Điều này liên quan đến nhiều lẽ thật mà người ta phải thực hành khi tin Đức Chúa Trời. Chỉ khi có được mọi thực tế lẽ thật này, thì người ta mới có nhân tính bình thường. Nếu người ta không thực hành lẽ thật, thì có phải là tin Đức Chúa Trời không? Không thực hành lẽ thật sẽ gây ra những hậu quả gì? Những người tin Đức Chúa Trời phải làm như thế nào để đạt được sự cứu rỗi, để thuận phục và thờ phượng Đức Chúa Trời? Tất cả những điều này đều liên quan đến việc thực hành lời Đức Chúa Trời và thực hành nhiều lẽ thật. Vì vậy, người ta phải tin Đức Chúa Trời chiếu theo lời và yêu cầu của Ngài, họ phải thực hành theo các yêu cầu của Ngài, chỉ có như thế mới là thực sự tin Đức Chúa Trời. Như thế là đi đến tận căn nguyên vấn đề. Thực hành lẽ thật, theo lời Đức Chúa Trời, và sống phù hợp với lời Đức Chúa Trời: Đây là cách đúng đắn cho cuộc đời của con người; đức tin nơi Đức Chúa Trời liên quan đến con đường nhân sinh của con người. Đức tin nơi Đức Chúa Trời liên quan đến rất nhiều lẽ thật, và những người đi theo Đức Chúa Trời phải hiểu những lẽ thật này. Làm sao họ có thể đi theo Đức Chúa Trời nếu không hiểu và tiếp nhận lẽ thật? Những người tin vào tôn giáo chỉ thừa nhận rằng có một Đức Chúa Trời, và họ tin tưởng rằng có một Đức Chúa Trời – nhưng họ không hiểu những lẽ thật này, cũng như không chấp nhận chúng, vì vậy những người tin vào tôn giáo không phải là những người đi theo Đức Chúa Trời. Để tin vào tôn giáo, chỉ cần cư xử tốt ở bề ngoài, kiềm chế bản thân, tuân thủ các quy định và có nơi ký thác cho tinh thần là được rồi. Nếu một người có hành vi tốt, có trụ cột cho tinh thần và có nơi ký thác cho tinh thần, thì đường đời của họ có thay đổi không? (Thưa, không.) Một số người nói rằng niềm tin vào tôn giáo và đức tin vào Đức Chúa Trời cũng như nhau thôi. Vậy những người này có đi theo Đức Chúa Trời không? Họ có tin Đức Chúa Trời chiếu theo những yêu cầu của Ngài không? Họ đã tiếp nhận lẽ thật chưa? Nếu người ta không làm bất kỳ điều gì như thế, vậy thì họ không phải là người tin Đức Chúa Trời, không phải là người theo Đức Chúa Trời. Biểu hiện rõ ràng nhất của người tin vào tôn giáo là họ không tiếp nhận công tác hiện tại của Đức Chúa Trời và lẽ thật mà Ngài bày tỏ. Đây là dấu chỉ xác định những người tin vào tôn giáo, họ hoàn toàn không phải là người tin Đức Chúa Trời. Niềm tin vào tôn giáo chỉ là sự mưu cầu thay đổi hành vi và nơi ký thác cho tinh thần, nó không liên quan đến bất kỳ lẽ thật nào. Do đó, người tin vào tôn giáo sẽ không thay đổi trong tâm tính sự sống, cũng không thực hành lẽ thật hay có thể lắng nghe lời Đức Chúa Trời và thuận phục Ngài. Điều này xác định rằng họ cũng sẽ không có hiểu biết thật sự về Đức Chúa Trời. Khi người ta tin vào tôn giáo thì dù hành vi của họ tốt đến mấy, dù họ kiên quyết thừa nhận Đức Chúa Trời đến mấy, dù lý luận của họ về đức tin vào Đức Chúa Trời có cao đến mấy, họ cũng không phải là người đi theo Đức Chúa Trời. Vậy thì họ đi theo ai? Kẻ họ đi theo vẫn là Sa-tan. Căn cứ để họ sống thể hiện ra, mưu cầu, khao khát và thực hành là gì? Sự sinh tồn của họ dựa trên điều gì? Chắc chắn không phải là lẽ thật trong lời Đức Chúa Trời. Họ tiếp tục sống theo tâm tính bại hoại của Sa-tan, đối nhân xử thế theo lôgic và triết lý của Sa-tan. Mọi điều họ nói đều là dối trá, không hề có chút sự thật nào. Tâm tính Sa-tan của họ chưa hề trải qua bất kỳ sự thay đổi nào, và họ vẫn đi theo Sa-tan. Nhân sinh quan, giá trị quan, phương thức xử thế, các nguyên tắc hành xử của họ, tất cả đều là sự bộc lộ của bản tính Sa-tan. Chỉ hành vi bên ngoài của họ có thay đổi chút ít, nhưng con đường nhân sinh, phương thức sinh tồn và quan điểm của họ về mọi sự vẫn chẳng thay đổi chút gì. Nếu là người thật sự tin Đức Chúa Trời, thì trong vòng vài năm, người ta sẽ có thay đổi gì? (Thưa, nhân sinh quan và giá trị quan của họ sẽ thay đổi.) Nền tảng cho sự sinh tồn của người đó sẽ thay đổi. Nếu nền tảng sinh tồn của họ thay đổi, vậy điều gì sẽ là cơ sở cho đời sống của họ? (Thưa, đời sống của họ sẽ dựa trên lời Đức Chúa Trời và lẽ thật.) Vậy hiện tại các ngươi có đang sống mỗi ngày theo lời Đức Chúa Trời trong lời nói và hành động không? Chẳng hạn như, ngươi không còn nói dối. Tại sao lại thế? Ngươi có căn cứ nào cho chuyện đó? (Thưa, là yêu cầu của Đức Chúa Trời rằng phải làm người trung thực.) Khi ngươi không còn nói dối và lừa lọc, thì đó là căn cứ theo lời Đức Chúa Trời, căn cứ theo yêu cầu làm người trung thực và căn cứ theo lẽ thật. Vậy chẳng phải con đường nhân sinh của ngươi sẽ khác hẳn đi sao?

– Người ta không thể được cứu rỗi bởi tin vào tôn giáo hay tham gia vào nghi thức tôn giáo, Lời, Quyển 3 – Những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt

Dù nhiều người tin vào Đức Chúa Trời, nhưng ít ai hiểu đức tin nơi Đức Chúa Trời nghĩa là gì, và rốt cuộc họ phải làm như thế nào thì mới phù hợp với tâm ý của Đức Chúa Trời. Đó là vì dù con người biết từ “Đức Chúa Trời” và những cụm từ như “công tác của Đức Chúa Trời”, nhưng họ lại không biết về Đức Chúa Trời, và càng không biết về công tác của Ngài. Thế nên, không lạ gì khi tất cả những ai không biết về Đức Chúa Trời đều hồ đồ trong đức tin vào Ngài. Con người không nghiêm túc với chuyện tin Đức Chúa Trời, và điều này hoàn toàn là vì việc tin vào Đức Chúa Trời quá không quen, quá xa lạ đối với họ. Như vậy, họ cách rất xa với yêu cầu của Đức Chúa Trời. Nói cách khác, nếu con người không biết về Đức Chúa Trời, và không biết về công tác của Ngài, thì họ không phù hợp để được Đức Chúa Trời sử dụng, và càng không thể thỏa mãn tâm ý của Ngài. “Đức tin nơi Đức Chúa Trời” nghĩa là tin rằng có một Đức Chúa Trời; đây là khái niệm đơn giản nhất về việc tin vào Đức Chúa Trời. Nói một cách sâu hơn, tin rằng có một Đức Chúa Trời không giống với thực sự tin vào Đức Chúa Trời; đúng hơn, đó chỉ là một loại đức tin đơn giản mang đậm màu sắc tôn giáo. Đức tin thực sự nơi Đức Chúa Trời nghĩa là như sau: Trên cơ sở niềm tin rằng Đức Chúa Trời tể trị vạn vật, một người trải nghiệm lời Ngài và công tác của Ngài, và từ đó thoát khỏi tâm tính bại hoại của mình, thỏa mãn tâm ý của Đức Chúa Trời, và đi đến hiểu biết về Đức Chúa Trời. Chỉ có hành trình kiểu này mới có thể được gọi là “đức tin nơi Đức Chúa Trời”. Vậy mà người ta thường xem đức tin nơi Đức Chúa Trời là một vấn đề rất đơn giản và phù phiếm. Khi người ta tin Đức Chúa Trời theo cách này thì đức tin đã mất đi ý nghĩa của nó, và mặc dù họ có thể tiếp tục tin cho đến tận phút cuối cùng, họ sẽ không bao giờ đạt được sự khen ngợi Đức Chúa Trời, bởi họ đã đi sai đường. Những người mà đến ngày nay vẫn tin Đức Chúa Trời theo câu chữ và trong đạo lý rỗng tuếch, vẫn không biết rằng họ thiếu thực chất của đức tin nơi Đức Chúa Trời, và họ không thể nhận được sự khen ngợi của Đức Chúa Trời. Vậy mà họ vẫn cầu nguyện Đức Chúa Trời ban phúc cho họ có được bình an và đầy đủ ân điển. Chúng ta hãy lắng lòng mình và nghĩ cho kỹ: Lẽ nào việc tin vào Đức Chúa Trời là việc dễ nhất trần đời? Lẽ nào tin vào Đức Chúa Trời không có ý nghĩa gì hơn là nhận được nhiều ân điển từ Đức Chúa Trời? Liệu những người tin vào Đức Chúa Trời mà không biết về Ngài hoặc những người tin vào Đức Chúa Trời nhưng lại chống đối Ngài, có thể thực sự thỏa mãn tâm ý của Đức Chúa Trời không?

– Lời tựa, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời

Có một số người xem việc tin Đức Chúa Trời là rất đơn giản, cho rằng: “Tin Đức Chúa Trời thì chính là nhóm họp, cầu nguyện, nghe giảng đạo, thông công, ca hát chúc tụng Đức Chúa Trời, rồi thực hiện chút bổn phận. Tin Đức Chúa Trời không phải là những chuyện này sao?”. Bất kể hiện tại đã tin Đức Chúa Trời được bao nhiêu năm thì các ngươi vẫn chưa nhìn thấu được ý nghĩa của việc tin Đức Chúa Trời. Thật ra ý nghĩa của việc tin Đức Chúa Trời quá sâu sắc, và những người có trải nghiệm quá nông cạn thì sẽ không thể nghĩ thấu. Khi trải nghiệm nó đến cùng thì tâm tính Sa-tan và chất độc Sa-tan bên trong con người phải được làm tinh sạch và đạt được biến đổi. Con người phải có được nhiều lẽ thật, đạt đến tiêu chuẩn mà Đức Chúa Trời yêu cầu, có thể thực sự vâng phục Đức Chúa Trời và thờ phượng Ngài. Như vậy mới thực sự đạt đến sự cứu rỗi. Nếu ngươi vẫn như trước đây khi còn ở trong tôn giáo, chỉ hô hào một chút câu chữ và giáo lý, hô chút khẩu hiệu, rồi có một chút hành vi tốt, cách làm tốt, có một số chuyện phạm tội ngươi sẽ không làm và không phạm những tội lỗi hiển nhiên, thì việc này cũng không có nghĩa là ngươi đã bước vào con đường đúng đắn trong việc tin Đức Chúa Trời. Có thể tuân thủ các quy tắc thì coi như là ngươi đang đi đúng đường sao? Coi như là ngươi đã lựa chọn đúng sao? Nếu những thứ trong bản tính không có thay đổi thì cuối cùng ngươi vẫn có thể chống đối Đức Chúa Trời và còn có thể xúc phạm đến Ngài, đây chính là vấn đề lớn nhất. Ngươi tin Đức Chúa Trời nhưng lại không giải quyết vấn đề này thì liệu có xưng là mình đạt được sự cứu rỗi hay không?

– Khi tin Đức Chúa Trời, điều tối quan trọng là chọn con đường đúng, Lời, Quyển 3 – Những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt

Chỉ có những biến đổi về hành vi không thôi thì không bền vững; nếu không có sự biến đổi trong tâm tính sự sống của mọi người, thì sớm muộn gì họ cũng sẽ hiện nguyên hình. Điều này là vì nguồn gốc của những biến đổi trong hành vi của họ là lòng nhiệt thành, và cùng với một số công tác của Đức Thánh Linh vào thời điểm đó, nên họ cực kỳ dễ trở nên sốt sắng hoặc thể hiện lòng tốt nhất thời. Như những người ngoại đạo nói: “Làm một việc lành thì dễ; suốt đời làm việc lành mới khó”. Tại sao mọi người không có khả năng làm việc lành trong suốt cuộc đời mình? Bởi vì bản tính con người tà ác, ích kỷ và bại hoại. Hành vi của một người chịu sự chi phối của bản tính; bản tính của một người như thế nào thì sẽ bộc lộ ra hành vi như thế ấy, và chỉ những thứ được bộc lộ tự nhiên mới thể hiện bản tính của một người. Những thứ giả tạo không thể tồn tại lâu. Đức Chúa Trời làm việc để cứu rỗi con người không phải là để tô điểm cho con người với hành vi tốt – mục đích công tác của Đức Chúa Trời là để biến đổi tâm tính của con người, để khiến họ thay da đổi thịt thành con người mới. Sự phán xét, hình phạt, những sự thử luyện và tinh luyện của Đức Chúa Trời đối với con người đều nhằm biến đổi tâm tính của họ để họ có thể đạt được sự thuận phục và trung thành tuyệt đối cho Đức Chúa Trời, cũng như đi đến thờ phụng Ngài một cách bình thường. Đây là tôn chỉ công tác của Đức Chúa Trời. Con người có hành vi tốt thì không đồng nghĩa với việc họ có thể thuận phục Đức Chúa Trời, càng không đồng nghĩa với việc họ tương hợp với Đấng Christ. Những biến đổi trong hành vi đều dựa trên đạo lý và sinh ra từ lòng nhiệt thành; chúng không dựa trên nhận thức thực sự về Đức Chúa Trời hoặc dựa trên lẽ thật, chúng càng không dựa vào sự chỉ dẫn từ Đức Thánh Linh. Mặc dù đôi khi một số điều người ta làm là do Đức Thánh Linh khai sáng hay hướng dẫn, nhưng chúng không phải được bộc lộ ra từ sự sống của họ. Họ vẫn chưa bước vào thực tế lẽ thật, và tâm tính sự sống của họ chưa hề biến đổi. Cho dù hành vi của một người có tốt đến mấy, nó cũng không chứng tỏ họ vâng phục Đức Chúa Trời hoặc họ đã đưa lẽ thật vào thực hành. Những biến đổi về hành vi không đại diện cho sự thay đổi trong tâm tính sự sống và chúng không thể được coi là những bộc lộ từ sự sống của con người.

– Phần 3, Lời, Quyển 3 – Những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt

Có vài tôn giáo chính trên thế giới, và mỗi tôn giáo có người đứng đầu, hay người lãnh đạo riêng, và những tín hữu trải khắp các quốc gia và các tôn giáo khác nhau trên toàn thế giới; hầu hết mọi quốc gia, dù lớn hay nhỏ, đều có những tôn giáo khác nhau trong đó. Tuy nhiên, bất kể trên toàn thế giới có bao nhiêu tôn giáo, thì mọi người trong vũ trụ cuối cùng đều tồn tại dưới sự hướng dẫn của một Đức Chúa Trời, chứ không phải được hướng dẫn bởi những người đứng đầu hay các nhà lãnh đạo của tôn giáo. Điều này có nghĩa là nhân loại không được hướng dẫn bởi một người đứng đầu hay một nhà lãnh đạo tôn giáo cụ thể; thay vào đó, toàn thể nhân loại được dẫn dắt bởi Đấng Tạo Hóa, Đấng đã tạo nên trời đất và vạn vật, và cũng tạo nên loài người – đây là một thực tế. Mặc dù thế giới có vài tôn giáo chính, bất kể chúng có lớn thế nào, thì tất cả chúng đều tồn tại dưới sự thống trị của Đấng Tạo Hóa, và không tôn giáo nào có thể vượt ngoài phạm vi của sự thống trị này. Sự phát triển của nhân loại, sự biến đổi của xã hội, sự phát triển của khoa học tự nhiên – từng thứ đều không thể tách khỏi những sự sắp đặt của Đấng Tạo Hóa, và công tác này không phải là thứ có thể được thực hiện bởi một người đứng đầu tôn giáo nhất định nào. Một người đứng đầu tôn giáo chỉ đơn thuần là một nhà lãnh đạo của một tôn giáo cụ thể, và không thể đại diện cho Đức Chúa Trời, họ cũng không thể đại diện cho Đấng đã tạo nên trời đất và vạn vật. Một người đứng đầu tôn giáo có thể lãnh đạo tất cả những người trong toàn tôn giáo, nhưng họ không thể chỉ huy mọi loài thọ tạo bên dưới các tầng trời – đây là một thực tế được thừa nhận toàn cầu. Một người đứng đầu tôn giáo chỉ đơn thuần là một nhà lãnh đạo, và không thể đứng ngang hàng với Đức Chúa Trời (Đấng Tạo Hóa). Vạn vật đều nằm trong tay của Đấng Tạo Hóa, và cuối cùng, tất cả chúng đều sẽ trở về với bàn tay của Đấng Tạo Hóa. Nhân loại được Đức Chúa Trời tạo nên, và bất kể tôn giáo nào, mọi người sẽ trở về dưới sự thống trị của Đức Chúa Trời – điều này là không thể tránh khỏi. Chỉ có Đức Chúa Trời là Đấng Chí cao giữa vạn vật, và người cai trị cao nhất giữa muôn loài thọ tạo cũng phải trở về dưới sự thống trị của Ngài. Cho dù địa vị của một con người có cao đến đâu, người đó cũng không thể đưa nhân loại đến một đích đến phù hợp, và không ai có thể phân chia mọi thứ theo loại. Chính Đức Giê-hô-va đã tạo ra loài người và phân chia từng người theo loại của mình, và khi đến thời điểm kết thúc, Ngài sẽ vẫn tự làm công tác của mình, phân chia mọi sự theo loại – công tác này không thể được thực hiện bởi bất kỳ ai ngoài Đức Chúa Trời. Cả ba giai đoạn công tác đã được thực hiện từ buổi sơ khai cho đến ngày hôm nay đều được thực hiện bởi chính Đức Chúa Trời, và đã được thực hiện bởi một Đức Chúa Trời. Sự thật về ba giai đoạn công tác là sự thật về sự dẫn dắt toàn nhân loại của Đức Chúa Trời, một sự thật không ai có thể phủ nhận. Vào thời điểm cuối của ba giai đoạn công tác, vạn vật sẽ được phân chia theo loại và trở về dưới sự thống trị của Đức Chúa Trời, vì trong toàn cõi vũ trụ chỉ tồn tại một Đức Chúa Trời duy nhất này, và không có các tôn giáo nào khác. Ai không có khả năng tạo ra thế giới sẽ không có khả năng chấm dứt nó, trong khi Đấng đã tạo ra thế giới chắc chắn có khả năng chấm dứt nó. Vì thế, nếu một người không thể chấm dứt thời đại và chỉ có thể giúp con người tu thân dưỡng tính, thì chắc chắn người đó sẽ không phải là Đức Chúa Trời, và chắc chắn sẽ không phải là Chúa của loài người. Họ sẽ không có khả năng thực hiện công tác vĩ đại như thế; chỉ có một Đấng duy nhất có thể thực hiện công tác đó, và tất cả những người không thể làm công tác này chắc chắn là những kẻ thù và không phải là Đức Chúa Trời. Nếu là tà giáo thì không tương hợp với Đức Chúa Trời, mà không tương hợp với Đức Chúa Trời thì là kẻ thù của Đức Chúa Trời. Tất cả mọi công tác đều được thực hiện bởi Đức Chúa Trời thật duy nhất này, và toàn thể vũ trụ được chỉ huy bởi một Đức Chúa Trời duy nhất này. Bất kể đó là công tác của Ngài ở Y-sơ-ra-ên hay Trung Quốc, bất kể công tác được thực hiện bởi Thần hay bởi xác thịt, tất cả đều được làm bởi chính Đức Chúa Trời, và không ai khác có thể làm được. Chính vì Ngài là Đức Chúa Trời của cả nhân loại mà Ngài làm việc tự do, không bị ràng buộc bởi bất kỳ điều kiện nào. Đây là khải tượng vĩ đại nhất trong mọi khải tượng.

– Biết ba giai đoạn công tác của Đức Chúa Trời là con đường để biết Đức Chúa Trời, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời

Trước: 4. Nếu chúng tôi không tin vào Đức Chúa Trời, và chỉ có đức hạnh, làm điều lành và không phạm phải điều ác, thì liệu chúng tôi có được Đức Chúa Trời cứu rỗi không?

Tiếp theo: 6. Tôi tin rằng có một Đức Chúa Trời, nhưng tôi vẫn còn trẻ, tôi phải làm việc chăm chỉ vì gia đình và sự nghiệp của mình, và vẫn còn rất nhiều điều tôi muốn làm. Liệu tôi có được cứu rỗi nếu tôi đợi cho đến khi tôi già và có thời gian để tin vào Đức Chúa Trời không?

Hồi chuông thời sau hết báo động đã vang lên, đại thảm họa đã ập xuống, bạn có muốn cùng gia đình nghênh đón được Thiên Chúa, và có cơ hội nhận được sự che chở của Thiên Chúa không?

Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời Về việc biết Đức Chúa Trời Những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt Vạch rõ kẻ địch lại Đấng Christ Chức trách của lãnh đạo và người làm công Về việc mưu cầu lẽ thật Về việc mưu cầu lẽ thật Sự phán xét khởi từ nhà Đức Chúa Trời Những lời trọng yếu từ Đức Chúa Trời Toàn Năng, Đấng Christ của thời kỳ sau rốt Lời Đức Chúa Trời hằng ngày Các thực tế lẽ thật mà người tin Đức Chúa Trời phải bước vào Theo Chiên Con và hát những bài ca mới Những chỉ dẫn cho việc truyền bá phúc âm của vương quốc Chiên của Đức Chúa Trời nghe tiếng của Đức Chúa Trời Lắng nghe tiếng Đức Chúa Trời thấy được sự xuất hiện của Đức Chúa Trời Những câu hỏi và câu trả lời thiết yếu về Phúc Âm của Vương quốc Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 1) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 2) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 3) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 4) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 5) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 6) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 7) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 8) Chứng ngôn trải nghiệm trước tòa phán xét của Đấng Christ (Tập 9) Tôi đã quay về với Đức Chúa Trời Toàn Năng như thế nào

Cài đặt

  • Văn bản
  • Chủ đề

Màu Đồng nhất

Chủ đề

Phông

Kích cỡ Phông

Khoảng cách Dòng

Khoảng cách Dòng

Chiều rộng Trang

Mục lục

Tìm kiếm

  • Tìm kiếm văn bản này
  • Tìm kiếm cuốn sách này

Liên hệ với chúng tôi qua Messenger