Bài học từ Sự chỉ trích
Bởi Tống Vũ, Hà Lan Vào tháng Năm vừa qua, một chị đã báo cáo với tôi rằng chị Lục đã bảo chị ấy có ít nhất ba lãnh đạo hội thánh là các...
Hoan nghênh tất cả những người tìm kiếm sự xuất hiện của Đức Chúa Trời!
Cách đây vài năm, tôi từ ngoại thành trở về hội thánh địa phương để thực hiện bổn phận. Khi nghe lãnh đạo Trương Hân nói Tiểu Lưu là người chấp sự chăm tưới, tôi đã sửng sốt. Tôi biết Tiểu Lưu từng gieo rắc bất hòa, cũng như đàn áp và trừng phạt người ta. Để có quyền lực trong hội thánh, chị ta và một vài kẻ hành ác đã tuyên bố các lãnh đạo và người làm công là giả, gây hỗn loạn. Lúc đó, dựa trên hành vi của chị ta, các anh chị em đã xác định chị ta là một kẻ hành ác và đã chuẩn bị tài liệu để khai trừ chị ta. Tại sao bây giờ chị ta lại là chấp sự chăm tưới? Tôi hỏi Trương Hân thì chị ta nói bây giờ Tiểu Lưu đã thay đổi và mang trọng trách trong bổn phận, và tôi nên nhìn chị ta bằng tình yêu thương từ góc độ của sự trưởng thành. Dù có nghi ngờ, nhưng tôi vừa mới quay về, nên không biết chuyện gì đang diễn ra, và tôi tưởng rằng là một lãnh đạo, Trương Hân sẽ không làm trái nguyên tắc chọn người, nên tôi không hỏi thêm. Trương Hân cũng nói rằng chị Phương Linh, người từng là cộng sự lãnh đạo của chị ta trước kia, kể từ khi bị cách chức, đã không thực hiện bổn phận hay dự nhóm họp, nên đã bị thanh trừ, và Trương Hân yêu cầu tôi cung cấp ví dụ về hành vi xấu của Phương Linh. Điều này khiến tôi thấy hơi nghi nghi. Phương Linh đơn thuần không mang gánh nặng trong bổn phận và là một lãnh đạo giả không làm công tác thực tế. Nhưng sau khi bị cách chức, chị ấy vẫn rao giảng Phúc Âm, tham gia làm tổng vụ và không hành ác. Sao chị ấy lại phải bị thanh trừ chứ? Càng nghĩ, tôi càng thấy sai sai. Tôi nhớ lại hồi trước khi tiếp xúc với Trương Hân, chị ta đã khá là hay thù oán. Phương Linh từng tố cáo với lãnh đạo cấp trên rằng Trương Hân đã không mang gánh nặng khi thực hiện bổn phận. Có thể nào chị ta đã ôm hận chuyện này và muốn trả thù Phương Linh không? Nếu là như vậy thì Trương Hân đã trừng phạt Phương Linh, và đó là hành ác. Nhưng tôi cũng nhận ra mình chưa biết về hành vi gần đây của Phương Linh, nên tôi không chắc có chuyện gì không ổn với Trương Hân. Tôi quyết định chờ đến khi biết chắc đã.
Sau đó, tôi nghe nói Trương Hân đã bóp méo sự thật và phán xét Phương Linh trong một buổi nhóm họp, và khi một người chị em bác lại chị ta, chị ta đã lên án người chị em đó và Phương Linh hùa nhau cùng công kích lãnh đạo và sắp xếp cho người chị em đó cách ly phản tỉnh. Bởi vì một người chị em khác thì lại nói Phương Linh đối xử với người khác rất tình cảm, sau đó Trương Hân đã nói dối rằng chị ấy đang gặp nguy hiểm, và đã bắt chị ấy dừng tham dự nhóm họp ba tháng. Cũng có một người chị em phụ trách tổng vụ bị Trương Hân không cho thực hiện bổn phận nữa chỉ vì chị ấy đã cho Trương Hân lời khuyên. Điều này khiến tôi rất sốc. Sao Trương Hân có thể không biết kính sợ Đức Chúa Trời chút nào vậy chứ? Chị ta đã làm quá nhiều việc ác để đàn áp mọi người. Và những người chị ta đàn áp trong hội thánh đều là những người mưu cầu lẽ thật. Chắc chắn là có vấn đề với Trương Hân. Tôi đã đi gặp chị Lý Hân Thụy, người chăm tưới cho người mới, để thông công và nhận định vấn đề. Chị ấy bảo tôi: “Tiểu Lưu không hề có chút gì là ăn năn cả. Chị ta vẫn kêu gào về những sự bất công mà mình đã chịu và cứ cãi vã về chuyện ai đúng ai sai trong mọi buổi nhóm họp mà chị ta tham dự, gây phá vỡ đời sống hội thánh. Khi Phương Linh làm lãnh đạo, chị ấy đã xem xét hành vi tà ác của Tiểu Lưu, vì vậy Tiểu Lưu đã nói trắng trợn rằng chị ta muốn trả thù”. Tôi rất tức giận. Trương Hân thực sự đã nói rằng Tiểu Lưu đã ăn năn. Rõ ràng là chị ta đã dung túng cho một kẻ hành ác đang làm nhiễu loạn hội thánh. Chẳng phải đây là dấu hiệu của một lãnh đạo giả sao? Nhưng tôi nghĩ về việc đã lâu rồi Trương Hân không làm lãnh đạo, và tôi cũng chưa từng thông công để giúp đỡ chị ta, do đó tôi quyết định chỉ ra những vấn đề này với chị ta trước. Sau khi gặp Trương Hân, tôi đã bảo chị ta rằng chị ta vi phạm nguyên tắc qua việc không cho các chị em đó thực hiện bổn phận. Nào ngờ, chị ta thực sự đã hét vào mặt tôi rằng: “Một số người không chịu nghe lời tôi, và nói xấu sau lưng tôi! Tôi biết chính xác ai có những ý kiến này về tôi luôn. Nếu họ không nghe lời tôi, thì cứ đi mà trình báo với lãnh đạo cấp trên! Tôi làm gì cũng công bằng và đúng đắn. Tôi không sợ ai nói gì về tôi cả”. Cái kiểu trả lời hằn học của chị ta khiến tôi sợ hãi. Giờ trong hội thánh, chỉ có mình chị ta là có quyền quyết định, và chị ta đã đàn áp, trừng phạt bất cứ ai không nghe lời mình. Chị ta đích thực là một tên bạo chúa. Tôi chỉ nói một chuyện với chị ta, và chị ta đã hung dữ đến nỗi tôi sợ nếu mình tiếp tục chỉ ra những việc khác và vạch trần chị ta, thì chị ta sẽ cấm tôi thực hiện bổn phận mất. Nếu chuyện đó xảy ra thì lối vào sự sống của tôi sẽ bị tổn hại. Nghĩ vậy, tôi không chỉ ra vấn đề của chị ta nữa. Sau khi về nhà, tôi cảm thấy rất tội lỗi. Một kẻ hành ác đang làm nhiễu loạn hội thánh, và các anh chị em tôi đang bị đàn áp. Thay vì xử lý vấn đề, Trương Hân lại đang đàn áp mọi người, và khi tôi chỉ ra vấn đề của chị ta, chị ta lại không chấp nhận. Tôi biết mình nên báo cáo tình hình này lên các lãnh đạo cấp trên. Sau đó, tôi đã đi gặp Hân Thụy. Chúng tôi đã thảo luận các nguyên tắc về việc viết thư báo cáo và chuẩn bị tố cáo Trương Hân. Nhưng khi chúng tôi vừa viết xong những hành vi tà ác của chị ta và chuẩn bị gửi đi thì tôi do dự. Chúng tôi sẽ làm gì nếu Trương Hân biết về lá thư tố cáo này, dựng chuyện buộc tội, vu oan cho chúng tôi và khai trừ chúng tôi? Nếu tôi bị khai trử thì làm sao mà được cứu rỗi đây? Sau khi nghĩ vậy, trong một thời gian dài, tôi đã không gửi thư đi. Nhưng khi chứng kiến cảnh hỗn loạn trong hội thánh, tôi cảm thấy tội lỗi khi không trình báo. Trong mấy ngày đó, bất cứ khi nào nghĩ về vấn đề này, tôi đều cảm thấy rất buồn.
Một buổi tối nọ, khi tôi đến nhà Hân Thụy, Trương Hân đột nhiên tới, và hung hăng cáo buộc Hân Thụy vạch trần chị ta tại hội thánh. Thấy thái độ hung tợn của chị ta, tôi đã cảm thấy rất phẫn nộ. Chị ta thực sự quá tự phụ. Chị ta hoành hành như thế, nhưng lại cấm người khác vạch trần mình. Mọi người thậm chí còn chẳng có quyền lên tiếng, và toàn bộ hội thánh đều dưới quyền kiểm soát của chị ta. Tôi phải đứng lên vì công lý và vạch trần Trương Hân để bảo vệ công tác của hội thánh. Nhưng xét thấy cái cách ngạo mạn của chị ta, cách chị ta không nghe lời ai và có tính thù oán như vậy, tôi nghĩ nếu chọc giận chị ta, thì có thể tôi sẽ là người tiếp theo bị trừng phạt. Chị ta có thể bịa ra một số lời cáo buộc để khai trừ tôi. Tôi cảm thấy rất mâu thuẫn, nên đã thầm kêu cầu Đức Chúa Trời ban cho tôi dũng khí và lòng tin. Tôi đã nghĩ đến lời Đức Chúa Trời: “Mọi hội thánh đều có những người gây ra sự nhiễu loạn cho hội thánh hoặc phá vỡ công tác của Đức Chúa Trời. Họ hết thảy đều là những Sa-tan giả dạng đã thâm nhập vào nhà của Đức Chúa Trời. … Những kẻ này hoành hành khắp hội thánh, lan truyền tính tiêu cực của mình, tuôn ra sự chết chóc, muốn làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói và không ai dám ngăn cản họ. Họ đầy dẫy tâm tính của Sa-tan. Ngay sau khi họ gây ra một sự nhiễu loạn thì một bầu không khí chết chóc bước vào hội thánh. Những người trong hội thánh thực hành lẽ thật bị cự tuyệt, không thể cống hiến hết mình, trong khi những kẻ làm nhiễu loạn hội thánh và lan truyền sự chết thì hoành hành bên trong – và hơn nữa, hầu hết mọi người đều theo họ. Những hội thánh như thế bị Sa-tan thống trị, rõ ràng và đơn giản; con quỷ là vua của họ. Nếu hội chúng không đứng lên và loại bỏ những con quỷ đầu đàn, thì không sớm thì muộn họ cũng sẽ đi đến chỗ hủy hoại. Từ giờ trở đi, phải có biện pháp đối với những hội thánh như thế. Nếu những người có thể thực hành chút lẽ thật không chịu tìm kiếm, thì hội thánh đó nhất định sẽ bị xóa sổ. Nếu một hội thánh không có một ai sẵn lòng thực hành lẽ thật và không một ai có thể đứng vững làm chứng cho Đức Chúa Trời, thì hội thánh đó nên bị cô lập hoàn toàn, và các mối liên hệ của nó với những hội thánh khác phải bị cắt đứt. Điều này được gọi là ‘chết chôn’; điều này có nghĩa là cự tuyệt Sa-tan” (Lời cảnh báo cho những ai không thực hành lẽ thật, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời). Lời Đức Chúa Trời đã cho tôi dũng khí và sức mạnh, và tôi không còn sợ nữa. Tâm tính công chính của Đức Chúa Trời không dung thứ cho sự xúc phạm, và đối với những kẻ hành ác và địch lại Đấng Christ cực đoan đó, Đức Chúa Trời căm ghét và ghê tởm tột bực! Kể cả nếu họ cầm quyền và làm loạn được một thời gian, thì cuối cùng họ cũng sẽ bị phơi bày và loại bỏ. Lời Đức Chúa Trời rất rõ ràng; khi những kẻ hành ác và những kẻ địch lại Đấng Christ kiểm soát hội thánh, nếu không có ai thực hành lẽ thật, thì họ sẽ dung túng cho các thế lực tà ác này làm loạn trong hội thánh. Một hội thánh như thế là do Sa-tan cai trị, và nếu các thành viên không ăn năn, hết thảy họ sẽ bị Đức Chúa Trời bỏ rơi và gạt bỏ. Tôi đã rất sợ hãi vì điều này. Trương Hân là một tên bạo chúa trong hội thánh, công kích và trừng phạt các anh chị em tôi, ấy thế mà để bảo vệ mình, tôi lại không đứng lên vạch trần và ngăn cản chị ta, để chị ta và Tiểu Lưu hành ác và làm xáo trộn công tác của hội thánh này. Tôi đang đứng về phía Sa-tan và chống đối Đức Chúa Trời, và tôi cũng có phần trong việc ác của họ. Nhận ra điều này, tôi đã có được dũng khí vạch trần Trương Hân vì đã bảo vệ một kẻ hành ác, dùng chức vụ của mình để trừng phạt người khác và đi con đường của những kẻ địch lại Đấng Christ. Sau khi nghe chuyện này, Trương Hân không nói được gì. Chị ta lập tức đổi chủ đề, đồng ý để Phương Linh quay lại hội thánh, rồi chị ta bỏ đi.
Sau đó, có hai đoạn lời Đức Chúa Trời đã cho tôi chút rõ ràng, và tôi có thể hiểu rõ hơn thực chất của Trương Hân. Lời Đức Chúa Trời phán: “Một trong những đặc trưng rõ ràng nhất về thực chất của kẻ địch lại Đấng Christ là sự chuyên quyền, nắm hết quyền hành, không nghe lời ai, không xem ai ra gì. Dù ai có điểm mạnh gì, biểu đạt được quan điểm và cao kiến đúng đắn nào, hoặc có cách làm thích hợp gì thì họ cũng không xem những người đó ra gì, như thể không ai có đủ tư cách để phối hợp với họ, cũng không có tư cách tham gia vào những việc họ làm. Kẻ địch lại Đấng Christ chính là có tâm tính như vậy. Có vài người nói đây là nhân tính không tốt, nhưng đây đâu chỉ là chuyện nhân tính không tốt thông thường? Đây hoàn toàn là tâm tính Sa-tan, loại tâm tính này quá hung ác! Tại sao lại nói là tâm tính quá hung ác? Vì kẻ địch lại Đấng Christ đã chiếm đoạt mọi thứ của nhà Đức Chúa Trời, chiếm đoạt tài sản của hội thánh, coi như là tài sản cá nhân, đều thuộc quyền kiểm soát của họ, không cho phép bất cứ ai xen vào. Khi làm công tác của hội thánh, điều họ nghĩ đến chỉ là lợi ích của mình, chỉ là địa vị và thể diện của mình. Họ không cho phép bất kỳ ai làm tổn hại đến lợi ích của mình, càng không cho phép bất cứ ai có tố chất và có thể nói lời chứng trải nghiệm tạo ra mối đe dọa đối với địa vị và thể diện của họ. Cho nên, họ xem những người có thể nói lời chứng trải nghiệm và có thể thông công lẽ thật để chu cấp cho dân được Đức Chúa Trời chọn đều là đối thủ cạnh tranh, rồi chèn ép, bài xích, chỉ mong sao cô lập hoàn toàn những người này lại, cho họ mất hết thanh danh và bị hủy hoại thì trong lòng họ mới yên ổn. … Họ có nghĩ tới lợi ích của nhà Đức Chúa Trời không? Họ không nghĩ tới. Thứ họ nghĩ tới là gì? Họ chỉ suy nghĩ làm sao để giữ vững địa vị của mình. Cho dù kẻ địch lại Đấng Christ biết mình không thể làm được công tác thực tế, thì cũng không bồi dưỡng hay đề bạt những người có tố chất tốt, mưu cầu lẽ thật. Những người họ đề bạt đều là những người nịnh nọt, thích sùng bái người khác, những người trong lòng tán thành với họ, ngưỡng mộ họ, đều là những người nói chuyện và làm việc một cách giảo hoạt, người không hề hiểu lẽ thật và không có sự phân định. Những kẻ địch lại Đấng Christ đề bạt những người này lên kề cạnh họ để phục vụ họ, và đồng hành với họ ở mọi nơi họ đi, và mỗi ngày đều làm theo mệnh lệnh của họ, và điều này mang lại cho những kẻ địch lại Đấng Christ quyền lực trong hội thánh, và có nghĩa là nhiều người đến gần họ, theo họ, và không ai dám lên án họ. Tất cả những người được kẻ địch lại Đấng Christ bồi dưỡng này đều là những người không theo đuổi lẽ thật. Hầu hết không hiểu các vấn đề thuộc linh và chỉ biết tuân theo quy định. Họ thích chạy theo xu hướng và quyền lực hiện hành. Họ thuộc loại dựa hơi – một lũ đần độn. Kẻ địch lại Đấng Christ tự cho mình là bố già của những người này, huấn luyện đặc biệt cho những người này nghe lệnh họ. Bất cứ khi nào một kẻ địch lại Đấng Christ lên nắm quyền trong hội thánh, họ sẽ luôn tuyển dụng những kẻ đần độn và hay khiêu khích làm người phò tá, đồng thời loại trừ và trấn áp những người có tố chất, những người có thể hiểu và thực hành lẽ thật, những người có thể đảm đương công việc – đặc biệt là những lãnh đạo và người làm công có khả năng làm việc thực tế” (Mục 8. Họ khiến người khác chỉ thuận phục họ, chứ không thuận phục lẽ thật hay Đức Chúa Trời (Phần 1), Lời, Quyển 4 – Vạch rõ kẻ địch lại Đấng Christ). “Ai bị kẻ địch lại Đấng Christ coi là người bất đồng quan điểm? Ít nhất thì họ là những người không coi trọng kẻ địch lại Đấng Christ như một người lãnh đạo; họ là những người không ngưỡng mộ hay tôn sùng chúng, đối xử với chúng như người bình thường. Đây là một kiểu người. Rồi có những người yêu lẽ thật, mưu cầu lẽ thật, mưu cầu sự thay đổi trong tâm tính, và mưu cầu tình yêu dành cho Đức Chúa Trời; họ chọn con đường khác với con đường của kẻ địch lại Đấng Christ, và trong mắt kẻ địch lại Đấng Christ, họ là người bất đồng quan điểm. Ngoài ra, bất cứ ai dám đưa ra đề xuất với kẻ địch lại Đấng Christ hoặc vạch trần chúng, hay có quan điểm khác chúng đều bị chúng coi là người bất đồng quan điểm. Rồi còn một kiểu người khác: những người ngang ngửa với kẻ địch lại Đấng Christ về tố chất và năng lực, những người có khả năng ăn nói và hành động tương tự như chúng, hoặc những người chúng coi là hơn chúng và có thể nhận diện được chúng. Với một kẻ địch lại Đấng Christ, điều này không thể chấp nhận được, là mối đe dọa đến địa vị của chúng. Những người như vậy là những người bất đồng quan điểm sâu sắc nhất với kẻ địch lại Đấng Christ. Kẻ địch lại Đấng Christ không dám lơ là hay khinh suất chút nào với những người như thế. Chúng coi họ như cái gai bên mình, và luôn cảnh giác, đề phòng họ. Chúng tránh họ trong mọi việc chúng làm. Khi một kẻ địch lại Đấng Christ thấy một người bất đồng quan điểm định nhận diện và vạch trần chúng, một nỗi sợ hãi đặc biệt bao trùm lên chúng; chúng nóng lòng muốn loại trừ và công kích một người bất đồng quan điểm như vậy, đến mức sẽ không thỏa lòng cho đến khi loại được người bất đồng quan điểm đó ra khỏi hội thánh. Tư duy và lòng dạ đầy những thứ này thì họ có khả năng làm được việc gì? Liệu họ có coi những anh chị em này như kẻ thù, nghĩ cách hạ bệ và loại bỏ những người này không? Chắc chắn có. Chẳng phải việc họ có thể làm một việc như vậy là điều tà ác nhất sao? Chẳng phải đó là một sự xúc phạm tâm tính của Đức Chúa Trời sao?” (Mục 2. Họ tấn công và loại trừ những người bất đồng quan điểm với mình, Lời, Quyển 4 – Vạch rõ kẻ địch lại Đấng Christ). Bản tính của những kẻ địch lại Đấng Christ là cực kỳ nham hiểm và độc ác. Để độc chiếm quyền lực và tạo ra một vương quốc độc lập, họ đề bạt những người họ thích để làm cánh tay phải của mình, và nếu bất cứ ai chỉ ra thiếu sót của họ, vạch trần họ hoặc đe dọa địa vị của họ, thì họ sẽ xem những người đó là cái gai trong mắt, công kích và loại trừ người ta bằng mọi cách, thậm chí là thanh trừ người ta khỏi hội thánh. Thực chất của những kẻ địch lại Đấng Christ là thực chất của những kẻ hành ác. Họ chán ghét lẽ thật và không có lương tâm hay lý trí, và dù có trừng phạt người khác nhiều đến mấy thì họ cũng không thấy tội lỗi. Xét đến hành vi của Trương Hân, là một lãnh đạo, chị ta đã không hề bảo vệ công tác của hội thánh, và đã dùng quyền lực để nuôi dưỡng những người đi theo chị ta hòng kiểm soát hội thánh và công kích, loại trừ những người bất đồng chính kiến. Tiểu Lưu là một kẻ hành ác và cần bị khai trừ, nhưng vì chị ta bảo vệ Trương Hân, nên Trương Hân đã đề bạt chị ta và tìm đủ loại lý do để gỡ tội cho chị ta. Phương Linh đã có ý thức công lý, và khi chị chỉ ra vấn đề của Trương Hân, thì Trương Hân liền ôm hận. Khi Phương Linh bị cách chức, Trương Hân đã thấy cơ hội để trả thù, nên đã làm mọi cách có thể để thanh trừ Phương Linh khỏi hội thánh. Khi một số anh chị em khác không hùa theo chị ta lên án Phương Linh, chị ta đã đàn áp và trừng phạt họ. Trương Hân là một kẻ nham hiểm và độc ác, chị ta trừng phạt bất cứ ai đe dọa địa vị của mình hoặc không vâng phục chị ta, và chị ta là một tên bạo chúa đang làm loạn hội thánh mà không cảm thấy chút ân hận gì. Chị ta là một kẻ địch lại Đấng Christ thật sự. Sau khi đã xác định được điều này ở Trương Hân, chúng tôi đã gửi thư trình báo.
Chẳng bao lâu sau Trương Hân đã trả thù chúng tôi. Chị ta đã ngăn tôi đến các buổi nhóm họp, nói rằng tôi đang gặp nguy hiểm. Bởi vì các chị Lý Hân Thụy và Duyên Dư đã xác định được con người thật của Trương Hân nên chị ta cũng ngăn họ đi nhóm họp. Vì vậy, chúng tôi đã thỏa thuận tổ chức những buổi nhóm họp cùng nhau. Một thời gian sau đó, Trương Hân đã vu cáo tôi và Hân Thụy tranh giành chức lãnh đạo, gây hỗn loạn trong hội thánh và là những kẻ hành ác, bảo các anh chị em loại bỏ chúng tôi. Một số người đã nghe lời Trương Hân mà không biết nhận định và đã lạnh lùng phớt lờ tôi khi họ thấy tôi ngoài đường. Khi chuyện này xảy ra, tôi cảm thấy đau đớn và bị đối đãi bất công. Tại sao, sau khi thực hành lẽ thật, chúng tôi lại bị đàn áp, trừng phạt, và vu cáo bởi các thế lực tà ác này? Tại sao dù hành ác nhưng Trương Hân vẫn thành công trong hội thánh chứ? Tại sao các anh chị em của chúng tôi lại hiểu nhầm và loại bỏ chúng tôi? Tôi đã đau đớn rất nhiều, không biết sau này sẽ bước đi con đường của mình như thế nào, và tôi đã sống trong tiêu cực. Trong các cuộc họp những ngày sau đó, khi các anh chị em nhận định hành vi của Trương Hân, tôi cũng chẳng muốn nói gì. Tôi nghĩ: “Mình đã đứng ra vạch trần Trương Hân, và mình không những bị đàn áp mà còn bị các anh chị em hiểu nhầm là tranh giành quyền lãnh đạo. Giờ mình đã bị đàn áp và cô lập. Ai sẽ lên tiếng cho mình chứ? Thôi bỏ đi vậy, những chuyện ấy của hội thánh không phải việc của mình”. Tôi cảm thấy rất yếu đuối, và đã chìm sâu vào bóng tối thuộc linh. Trong sự dày vò, tôi đã nhiều lần khóc lóc quỳ xuống trước Đức Chúa Trời và nói với Ngài hết lần này đến lần khác rằng: “Lạy Đức Chúa Trời, con đau khổ quá sau khi trải qua những điều này. Tại sao con lại bị đàn áp và loại bỏ vì thực hành lẽ thật để bảo vệ lợi ích của hội thánh? Lạy Đức Chúa Trời, xin hãy dẫn dắt con, giúp con hiểu được ý muốn của Ngài”.
Sau đó, tôi đã đọc được trong lời Đức Chúa Trời rằng: “Khi đương đầu với những vấn đề trong đời thực, thì ngươi nên biết và hiểu về thẩm quyền của Đức Chúa Trời và sự tể trị của Ngài như thế nào? Khi ngươi phải đối mặt với những vấn đề này và không biết cách để hiểu, xử lý, và trải nghiệm chúng, thì ngươi nên có thái độ nào để thể hiện ý định đầu phục, ước muốn đầu phục, và hiện thực về sự đầu phục của ngươi đối với sự tể trị và sự an bài của Đức Chúa Trời? Trước hết, ngươi phải học cách chờ đợi; sau đó ngươi phải học cách mưu cầu; rồi ngươi phải học cách đầu phục. ‘Chờ đợi’ có nghĩa là chờ thời điểm của Đức Chúa Trời, chờ đợi những con người, sự vật và sự việc mà Ngài đã sắp đặt cho ngươi, chờ đợi tâm ý của Ngài dần dần tỏ lộ cho ngươi. ‘Mưu cầu’ có nghĩa là quan sát và hiểu được ý định sâu sắc của Đức Chúa Trời đối với ngươi qua những con người, sự vật và sự việc mà Ngài đã sắp đặt, hiểu lẽ thật qua chúng, hiểu những gì con người phải hoàn thành và những cách họ phải làm theo, hiểu kết quả nào Đức Chúa Trời muốn đạt được trong loài người và thành tựu nào Ngài muốn có được trong họ. Tất nhiên ‘Đầu phục’ nói đến việc chấp nhận những con người, sự vật và sự việc mà Đức Chúa Trời đã bố trí, chấp nhận sự tể trị của Ngài và, qua đó, bắt đầu biết đến Đấng Tạo Hóa điều khiển số phận con người như thế nào, Ngài ban cho con người đời sống của Ngài như thế nào, Ngài làm công tác của lẽ thật trong con người như thế nào” (Chính Đức Chúa Trời, Đấng độc nhất III, Lời, Quyển 2 – Về việc biết Đức Chúa Trời). Sau khi suy ngẫm về lời Ngài, tôi đột nhiên hiểu ra, khi chuyện xảy ra mà tôi không hiểu, thì tôi nên có thái độ vâng phục, học cách tìm kiếm ý muốn của Đức Chúa Trời, và chờ cho mọi chuyện diễn tiến theo sự tính toán thời điểm của Đức Chúa Trời. Tôi nhận ra sau khi chúng tôi gửi thư báo cáo, thì cần phải có quy trình để các lãnh đạo cấp trên xử lý sự việc. Trước khi họ xử lý việc đó, Trương Hân chắc chắn sẽ tiếp tục hành ác, công kích và loại trừ những người bất đồng chính kiến, đây là bản tính tà ác của chị ta đang phơi bày chính nó. Trong thời gian này, chúng tôi phải kiên nhẫn chờ đợi. Đây là phần quan trọng của quy trình. Nhưng tôi lại không có lòng vâng phục và chờ đợi, và đã không tìm kiếm để rút ra bài học từ hoàn cảnh này. Khi thấy Trương Hân chưa bị xử lý, mà thay vào đó tôi lại bị lên án và loại bỏ, tôi đã than oán và hiểu nhầm Đức Chúa Trời, phủ nhận sự công chính của Ngài, và cảm thấy thất vọng về Ngài. Tôi thật quá vô lý!
Sau đó, tôi đã cầu nguyện với Đức Chúa Trời, và xin Ngài dẫn dắt tôi hiểu được tâm tính công chính của Ngài. Sau đó, tôi đã đọc được đoạn lời này của Đức Chúa Trời: “Mọi người nên nhận thức và lĩnh hội tâm tính công chính của Đức Chúa Trời như thế nào? Người công chính nhận được phước lành của Ngài còn kẻ ác bị Ngài nguyền rủa. Đây là sự công chính của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời ban thưởng cho người lành và trừng phạt kẻ ác, và Ngài báo ứng mỗi người tùy theo việc làm của họ. Đúng là như thế, nhưng hiện nay có một số chuyện không phù hợp với quan niệm của con người, cụ thể là có một số người tin Đức Chúa Trời và thờ phượng Ngài mà bị giết hoặc gặp phải những sự rủa sả của Ngài, hoặc chưa bao giờ được Ngài ban phước hay chú ý đến; dù họ có thờ phượng Ngài đến đâu, Ngài cũng phớt lờ họ. Có những kẻ ác mà Đức Chúa Trời không ban phước cũng không trừng phạt, vậy mà họ vẫn phú quý, đông con đông cháu, và mọi việc đều hanh thông với họ; làm gì cũng thuận lợi. Đây có phải là sự công chính của Đức Chúa Trời không? Một số người nói: ‘Chúng tôi thờ phượng Đức Chúa Trời, nhưng vẫn chưa nhận được phước lành từ Ngài, trong khi những kẻ ác không thờ phượng Đức Chúa Trời và thậm chí chống đối Ngài thì lại đang sống tốt hơn và sung túc hơn chúng tôi. Đức Chúa Trời không công chính!’. Điều này cho các ngươi thấy điều gì? Ta vừa đưa cho các ngươi hai ví dụ. Ví dụ nào nói về sự công chính của Đức Chúa Trời? Một số người nói: ‘Cả hai đều là biểu hiện của sự công chính của Đức Chúa Trời!’. Tại sao họ lại nói như vậy? Có những nguyên tắc trong hành động của Đức Chúa Trời – chỉ là con người không thể nhìn rõ, và khi không thể nhìn rõ, họ không thể nói rằng Đức Chúa Trời không công chính. Con người chỉ có thể nhìn thấy những gì ngoài bề mặt; họ không thể nhìn thấu thực tình. Vì vậy, những gì Đức Chúa Trời làm là công chính, cho dù nó ít phù hợp với quan niệm và tưởng tượng của con người như thế nào đi nữa. Có nhiều người liên tục than oán rằng Đức Chúa Trời không công chính. Đó là bởi họ không hiểu thực tình. Khi luôn nhìn sự việc dưới góc độ của những quan niệm và sự tưởng tượng của mình thì họ rất dễ mắc sai lầm. Nhận thức của con người tồn tại trong tư duy và quan điểm của riêng họ, trong quan niệm về sự đổi chác của họ, hoặc trong những góc nhìn của họ về thiện ác, đúng sai, hoặc lô-gic. Khi một người nhìn sự việc từ những quan điểm như vậy, họ rất dễ hiểu sai về Đức Chúa Trời, nảy sinh những quan niệm, rồi sẽ chống đối Ngài, than oán về Ngài” (Phần 3, Lời, Quyển 3 – Những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt). “Các ngươi nói xem – việc Đức Chúa Trời hủy diệt Sa-tan có phải là biểu hiện của sự công chính của Ngài không? (Phải.) Sẽ thế nào nếu Ngài cho phép Sa-tan tồn tại? Ngươi không dám nói phải không? Thực chất của Đức Chúa Trời là sự công chính. Mặc dù không dễ dàng hiểu được những gì Ngài làm, nhưng tất thảy những gì Ngài làm là công chính; chỉ đơn giản là mọi người không hiểu. Khi Đức Chúa Trời giao Phi-e-rơ cho Sa-tan, Phi-e-rơ đã đáp lại thế nào? ‘Nhân loại không thể hiểu được những gì Ngài làm, nhưng tất thảy những gì Ngài làm đều chứa đựng ý tốt của Ngài; tất thảy đều có sự công chính trong đó. Làm sao tôi có thể không thốt lên lời khen ngợi sự khôn ngoan và những việc làm của Ngài?’. Giờ ngươi nên hiểu lý do Đức Chúa Trời không tiêu diệt Sa-tan trong thời kỳ Ngài cứu rỗi con người là để con người có thể thấy rõ Sa-tan đã làm họ bại hoại ra sao và nó đã làm họ bại hoại đến mức nào, cũng như cách Đức Chúa Trời làm tinh sạch và cứu rỗi họ. Cuối cùng, khi con người đã hiểu được lẽ thật và thấy rõ được bộ mặt ghê tởm của Sa-tan, thấy được tội lỗi khủng khiếp của việc Sa-tan làm họ bại hoại, thì Đức Chúa Trời sẽ tiêu diệt Sa-tan, cho họ thấy sự công chính của Ngài. Thời điểm mà Đức Chúa Trời tiêu diệt Sa-tan chứa đầy tâm tính và sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời. Mọi việc Đức Chúa Trời làm đều công chính. Mặc dù có thể con người không thể nhận ra được sự công chính của Đức Chúa Trời, nhưng họ không nên tùy ý phán xét. Nếu điều gì đó mà Ngài làm đối với con người có vẻ là không hợp lý, hoặc nếu họ có bất kỳ quan niệm nào về điều đó, và nó khiến họ cho rằng Ngài không công chính, thì họ đang là kẻ vô lý nhất. Ngươi thấy rằng Phi-e-rơ có một số chuyện không thể hiểu thấu được, nhưng ông chắc chắn rằng trong những chuyện này có sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời và ý tốt của Ngài. Con người không thể hiểu thấu mọi thứ; có quá nhiều thứ mà họ không thể dò thấu được” (Phần 3, Lời, Quyển 3 – Những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt). Khi suy ngẫm về lời Đức Chúa Trời, tôi nhận ra mình đã có quan niệm rằng sự công chính tức là công bằng và hợp lý. Một kẻ hành ác và một kẻ địch lại Đấng Christ đã phá vỡ công tác của hội thánh, và vì chúng tôi bảo vệ lợi ích của hội thánh bằng cách đứng lên vạch trần và tố cáo, Đức Chúa Trời nên dõi theo, bảo vệ chúng tôi, không để chúng tôi bị áp bức, và kẻ hành ác, kẻ địch lại Đấng Christ nên bị khai trừ ngay lập tức. Tôi nghĩ đây mới là sự công chính của Đức Chúa Trời. Sau khi chúng tôi viết thư tố cáo và thấy rằng kẻ địch lại Đấng Christ và kẻ hành ác chưa bị xử lý, vẫn nắm chức vụ cao trong hội thánh, và đã cô lập, lên án chúng tôi, tôi bắt đầu nghi ngờ sự công chính của Đức Chúa Trời, và thậm chí còn vô lý hỏi sự công chính của Đức Chúa Trời ở đâu. Tôi thật quá ngạo mạn! Tôi nghĩ lại khi Phi-e-rơ bị thử thách, ông đã trải qua sự tinh luyện đau đớn. Dù không hiểu được Đức Chúa Trời đang làm gì, nhưng ông tin rằng bất kể có làm gì thì Đức Chúa Trời cũng công chính, và có sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời trong đó. Đây là lý do ông có thể vâng phục Đức Chúa Trời, và cuối cùng, ông đã có tình yêu tột bậc dành cho Đức Chúa Trời, vâng phục Ngài đến chết và tạo ra lời chứng đẹp đẽ. Nhưng tôi đã không hiểu được lẽ thật, và đã đo lường sự công chính của Đức Chúa Trời từ quan điểm đổi chác của mình chỉ dựa trên những điều ít ỏi tôi có thể nhìn thấy trước mặt. Khi Đức Chúa Trời làm những điều phù hợp với quan niệm của tôi, có lợi cho tôi, thì tôi nghĩ Đức Chúa Trời công chính, và tôi có thể ngợi ca Đức Chúa Trời. Khi bị một kẻ địch lại Đấng Christ đàn áp, ảnh hưởng đến tương lai và vận mệnh của tôi, tôi lại mất lòng tin vào Đức Chúa Trời, thậm chí còn nghi ngờ Đức Chúa Trời là công chính và phủ nhận rằng hội thánh được cai trị bởi lẽ thật và sự công chính. Tôi đã đánh giá sự công chính của Đức Chúa Trời hoàn toàn dựa trên việc liệu tôi có được lợi từ những hành động của Ngài hay không. Điều đó thật là vô lý. Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa, thực chất của Đức Chúa Trời là công chính, và Ngài căm ghét cái ác, điều đó được xác định bởi thực chất của Ngài. Dù lúc này hội thánh không khai trừ kẻ địch lại Đấng Christ và kẻ hành ác, nhưng chắc chắn điều đó không có nghĩa là Đức Chúa Trời không ghê tởm những hành động của họ, không có nghĩa là Đức Chúa Trời không khinh miệt cái ác, và không có nghĩa là hội thánh không được cai trị bởi lẽ thật. Có sự khôn ngoan và ý định tốt của Đức Chúa Trời trong điều này, tôi chỉ không hiểu mà thôi. Tôi phải có lý, mang lấy vị trí của một loài thọ tạo, vâng phục những sự sắp đặt tối thượng của Đức Chúa Trời, cầu nguyện với Đức Chúa Trời và tìm kiếm, chờ đợi sự khai sáng và dẫn dắt của Ngài. Khi nhận ra điều này, lòng tôi bừng sáng, và sự hiểu nhầm của tôi về Đức Chúa Trời tan biến. Tôi cũng nhận ra rằng một số anh chị em trong hội thánh vẫn chưa nhìn ra được con người thật của Trương Hân. Qua những điều này, từng chút một, họ đều sẽ thấy thực chất của Trương Hân. Mọi người phải thấy được con người thật của chị ta trước khi có thể loại bỏ chị ta. Điều này sẽ thật sự giúp chúng ta phát triển khả năng phân định. Sau khi hiểu được điều này, tôi đã cầu nguyện với Đức Chúa Trời rằng tôi muốn quy phục những sự sắp đặt và dàn xếp của Ngài, và rút ra bài học từ hoàn cảnh này.
Sau đó, tôi đã đọc được trong lời Đức Chúa Trời rằng: “Nếu muốn được cứu rỗi, ngươi không chỉ phải vượt qua cửa ải của con rồng lớn sắc đỏ, biết phân định con rồng lớn sắc đỏ, có thể nhìn thấu diện mạo xấu xí của nó và hoàn toàn phản bội nó, mà ngươi còn cần phải vượt qua cửa ải của kẻ địch lại Đấng Christ. Trong hội thánh, kẻ địch lại Đấng Christ không chỉ là kẻ thù của Đức Chúa Trời mà còn là kẻ thù của dân được Đức Chúa Trời chọn. Nếu không biết phân định kẻ địch lại Đấng Christ, thì ngươi sẽ dễ dàng bị kẻ địch lại Đấng Christ mê hoặc và lôi kéo, đi theo con đường của kẻ địch lại Đấng Christ, bị Đức Chúa Trời rủa sả và trừng phạt. Như vậy, việc ngươi tin Đức Chúa Trời đã hoàn toàn thất bại. Con người phải có những gì để đạt đến được cứu rỗi? Trước tiên, ngươi phải hiểu rất nhiều lẽ thật, phải biết phân định thực chất, tâm tính và con đường của kẻ địch lại Đấng Christ. Như vậy mới có thể đảm bảo rằng ngươi không sùng bái hay đi theo con người trong khi tin Đức Chúa Trời, như vậy ngươi mới có thể đi theo Đức Chúa Trời đến cuối con đường. Chỉ có người biết phân định kẻ địch lại Đấng Christ mới có thể đạt đến thực sự tin Đức Chúa Trời, đi theo Đức Chúa Trời và làm chứng cho Ngài. Có vài người nói rằng: ‘Tôi hiện tại không có phương diện lẽ thật này thì làm sao đây?’. Phải nhanh chóng trang bị lẽ thật, học cách nhìn thấu con người và sự việc. Biết phân định kẻ địch lại Đấng Christ không phải là chuyện đơn giản, phải nhìn rõ thực chất của kẻ địch lại Đấng Christ, nhìn thấu âm mưu, thủ đoạn, ý định và mục đích đằng sau mọi việc họ làm. Như vậy thì ngươi sẽ không bị họ mê hoặc và khống chế, sẽ có thể đứng vững, sẽ có thể đủ yên ổn mà mưu cầu lẽ thật, sẽ có thể đủ vững vàng mà đi theo con đường mưu cầu lẽ thật và được cứu rỗi. Nếu ngươi không thể vượt qua cửa ải của kẻ địch lại Đấng Christ, thì có thể nói rằng ngươi đang gặp nguy hiểm lớn, dễ dàng bị kẻ địch lại Đấng Christ mê hoặc, bắt đi, và sống dưới quyền thế của Sa-tan. … Cho nên, để đạt đến được cứu rỗi, cửa ải đầu tiên là ngươi phải có thể nhìn thấu và hiểu thấu Sa-tan, cũng phải có can đảm đứng lên vạch trần và vứt bỏ Sa-tan. Vậy Sa-tan ở đâu? Ngay bên cạnh ngươi, xung quanh ngươi và có khả năng là ngay trong lòng ngươi. Nếu ngươi sống trong tâm tính Sa-tan thì có thể nói rằng ngươi cũng thuộc về Sa-tan. Ngươi không nhìn thấy, không sờ được Sa-tan và tà linh trong cõi thuộc linh, nhưng Sa-tan và quỷ sống trong đời sống hiện thực thì có khắp mọi nơi. Hễ ai chán ghét lẽ thật thì đều là kẻ ác, và hễ lãnh đạo và người làm công nào không thể tiếp nhận lẽ thật thì đều là lãnh đạo giả và là kẻ địch lại Đấng Christ. Họ chẳng phải là Sa-tan và quỷ sống sao? Những người này có khả năng chính là người mà ngươi sùng bái và ngưỡng vọng, là người lãnh đạo của ngươi, hoặc là người mà ngươi ngưỡng mộ, tin cậy và hy vọng từ lâu trong lòng mình. Đối với ngươi, họ chính là những vật cản đường, níu chân ngươi trong việc mưu cầu lẽ thật và đạt đến được cứu rỗi, họ chính là lãnh đạo giả và là kẻ địch lại Đấng Christ. Họ có thể nắm trong tay cuộc đời của ngươi và con đường ngươi đi, họ có thể hủy hoại cơ hội được cứu rỗi của ngươi. Nếu không phân định và không nhìn thấu được, thì ngươi có thể bị mê hoặc và bị bắt đi bất cứ lúc nào, khi đó ngươi sẽ gặp nguy hiểm lớn. Nếu không thể thoát khỏi mối nguy hiểm này, thì ngươi sẽ là vật hy sinh của Sa-tan. Dù sao đi nữa, người bị kẻ địch lại Đấng Christ mê hoặc, khống chế và trở thành người đi theo kẻ địch lại Đấng Christ thì tuyệt đối không thể được cứu rỗi. Bởi vì những người này đều không phải là người yêu thích và mưu cầu lẽ thật, cho nên họ có thể bị mê hoặc và đi theo kẻ địch lại Đấng Christ, đây cũng là một kết quả tất nhiên” (Mục 3. Họ loại trừ và tấn công những ai mưu cầu lẽ thật, Lời, Quyển 4 – Vạch rõ kẻ địch lại Đấng Christ). Sau khi suy ngẫm về lời Đức Chúa Trời, tôi đã hiểu được ý muốn của Ngài. Đức Chúa Trời cho phép những kẻ địch lại Đấng Christ và những kẻ hành ác xuất hiện trong hội thánh, và ẩn đằng sau đó là sự khôn ngoan của Ngài. Đức Chúa Trời đang dùng sự phá vỡ và dối trá của họ để cho mọi người khả năng phân định hầu cho có thể tự giải thoát mình khỏi ảnh hưởng đen tối của Sa-tan và đạt được sự cứu rỗi. Tôi nghĩ về việc Trương Hân đã đàn áp và trừng phạt tôi thế nào, các anh chị em tôi đã hiểu nhầm và loại bỏ tôi ra sao. Dù điều đó khiến tôi có chút đau khổ, nhưng trong quá trình này, tôi đã thấy được một ví dụ thật sự về cái cách mà những kẻ địch lại Đấng Christ lừa gạt và hại người, tôi đã có được hiểu biết và khả năng nhận định, thấy rõ được rằng Trương Hân là một kẻ địch lại Đấng Christ, có thực chất căm ghét lẽ thật và thù nghịch Đức Chúa Trời. Tôi không còn cảm thấy bị chị ta kìm kẹp và kiểm soát nữa, và tôi đã rút ra được bài học từ thất bại của chị ta và tôi có thể tránh đi con đường sai trái. Chẳng phải đây là những lợi ích thiết thực sao? Chẳng phải tất cả những điều này đều là tình yêu và sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời sao? Càng nghĩ, tôi càng nhận ra Đức Chúa Trời rất khôn ngoan và công chính, tôi cũng càng ân hận vì đã không biết tâm tính công chính của Ngài. Khi tôi bị áp bức, tôi cứ đổ sự bất công đó lên Đức Chúa Trời, hiểu nhầm và phàn nàn về Ngài. Tôi thật quá bất tuân. Khi nhận ra điều này, tôi cảm thấy mình mắc nợ Đức Chúa Trời, và tôi muốn ăn năn. Việc vạch trần các lãnh đạo giả và những kẻ địch lại Đấng Christ là hành động tốt đẹp và công chính, đó là trách nhiệm và nghĩa vụ của tôi. Nếu kẻ hành ác có thể bị vạch trần và khai trừ, các anh chị em tôi có thể có đời sống hội thánh tốt. Kể cả các anh chị em có hiểu nhầm tôi, hoặc tôi bị kẻ địch lại Đấng Christ khai trừ, thì tôi cũng không có gì hối tiếc. Tôi đã nhớ đến một đoạn lời nữa của Đức Chúa Trời: “Kẻ ác sẽ luôn ác và sẽ không bao giờ thoát khỏi ngày bị trừng phạt. Người tốt sẽ luôn tốt, và sẽ được tiết lộ khi công tác của Đức Chúa Trời kết thúc. Không một ai trong những kẻ ác sẽ được xem là công chính, cũng không một ai trong những người công chính bị xem là ác. Chẳng lẽ Ta lại để bất kỳ ai bị buộc tội oan hay sao?” (Những ai thuận phục Đức Chúa Trời với một tấm lòng chân thật chắc chắn sẽ được Đức Chúa Trời thu nhận, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời). Lời Đức Chúa Trời quá rõ ràng. Đức Chúa Trời rất công chính, Ngài ban lòng thương xót và sự cứu rỗi cho những người thực sự yêu kính Ngài, và Ngài sẽ rủa sả, trừng phạt những kẻ hành ác và những kẻ địch lại Đấng Christ. Việc này được xác định bởi tâm tính công chính của Đức Chúa Trời. Việc tôi có được cứu rỗi hay không phụ thuộc vào Đức Chúa Trời, chứ không phải những kẻ địch lại Đấng Christ. Dù hội thánh của chúng tôi bị kẻ địch lại Đấng Christ kiểm soát, và chúng tôi bị đàn áp, thì đây cũng chỉ là tạm thời. Đức Chúa Trời nhìn thấu mọi sự, Đức Thánh Linh sẽ phơi bày mọi thứ, và sớm muộn gì kẻ địch lại Đấng Christ cũng sẽ bị phơi bày và loại bỏ. Những ngày sau đó, tôi thường suy ngẫm lời Đức Chúa Trời, và dần dần, tôi cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm, và tôi đã có được lòng tin nơi công tác của Đức Chúa Trời.
Một ngày nọ, các lãnh đạo cấp trên đã sắp xếp để hai người chị em giải quyết những sự hỗn loạn trong hội thánh của chúng tôi. Chúng tôi đã rất phấn khích, và liên tục tạ ơn Đức Chúa Trời. Nào ngờ, sau khi chúng tôi đã báo cáo trung thực hành vi tà ác của Trương Hân, chị ta chỉ bị cách chức vì là một lãnh đạo giả. Dù chúng tôi đã có lại được đời sống hội thánh, nhưng tôi không khỏi cảm thấy bất an. Bản tính của Trương Hân rất tà ác. Chị ta quyết trừng phạt và đàn áp mọi người vì địa vị của chị ta, và lôi kéo, bảo vệ kẻ đồi bại. Chị ta cũng không hề tiếp nhận lẽ thật, và không chịu ăn năn. Chị ta không phải là một lãnh đạo giả, mà là một kẻ địch lại Đấng Christ thật sự. Nhưng rồi tôi nghĩ: “Nếu mình nêu ra chuyện này, các anh chị em có nói mình cố chấp không chịu buông bỏ vấn đề của chị ta không? Thôi bỏ đi, đó không phải việc của mình. Dù sao, giờ chị ta cũng sẽ không làm gì mình”. Nghĩ vậy, tôi quyết định không nhắc đến những chuyện này nữa. Trong khi tĩnh nguyện, tôi đã đọc được trong lời Đức Chúa Trời rằng: “Kẻ địch lại Đấng Christ sẽ không bao giờ tiếp nhận lẽ thật; họ sẽ khăng khăng đến cùng với sai lầm của mình, không bao giờ thay đổi hay hối cải” (Bài bàn thêm 6: Tổng kết về phẩm chất nhân tính và thực chất tâm tính của kẻ địch lại Đấng Christ (Phần 3), Lời, Quyển 4 – Vạch rõ kẻ địch lại Đấng Christ). Tôi biết rằng Trương Hân có thực chất của một kẻ địch lại Đấng Christ, và nếu không bị khai trừ, chị ta sẽ dùng bất cứ cơ hội nào để phá vỡ đời sống hội thánh và tạo ra những sự hỗn loạn, và rồi các anh chị em sẽ lại phải chịu khổ trong tay chị ta nữa. Tôi phải đứng lên vạch trần Trương Hân. Tôi không được tiếp tục bảo vệ chính mình. Tôi đã đọc được trong lời Đức Chúa Trời rằng: “Một khi lẽ thật đã trở thành sự sống trong ngươi, khi ngươi quan sát thấy một người nào đó phạm thượng đối với Đức Chúa Trời, không kính sợ Đức Chúa Trời, qua loa chiếu lệ trong khi thực hiện bổn phận của họ, hoặc người nào đó làm gián đoạn và nhiễu loạn công tác của hội thánh, ngươi sẽ phản ứng theo các nguyên tắc của lẽ thật, sẽ có thể phân định và phơi bày họ khi cần thiết. Nếu lẽ thật chưa trở thành sự sống của ngươi, và ngươi vẫn sống trong tâm tính Sa-tan của mình, thì khi ngươi phát hiện ra những kẻ ác và ma quỷ, những kẻ gây gián đoạn và nhiễu loạn đến công tác của hội thánh, thì ngươi sẽ giả mù giả điếc; ngươi sẽ tảng lờ chúng mà không bị lương tâm trách móc. Thậm chí ngươi sẽ nghĩ rằng bất cứ ai đang gây nhiễu loạn đến công tác của hội thánh thì chẳng liên quan gì đến ngươi. Cho dù công tác của hội thánh và những lợi ích của nhà Đức Chúa Trời có bị ảnh hưởng đến đâu, ngươi cũng không quan tâm, can thiệp hoặc cảm thấy tội lỗi – điều này khiến ngươi trở thành một người không có lương tâm hoặc lý trí, một người không tin, một kẻ đem sức lực phục vụ. Ngươi ăn của Đức Chúa Trời, uống của Đức Chúa Trời và tận hưởng tất cả những gì đến từ Đức Chúa Trời, ấy thế mà lại cảm thấy rằng bất kỳ sự tổn hại nào đến lợi ích của nhà Đức Chúa Trời đều không liên quan đến ngươi – điều này khiến ngươi trở thành kẻ phản bội ăn cháo đá bát. Nếu ngươi không bảo vệ những lợi ích của nhà Đức Chúa Trời thì ngươi thậm chí có phải là con người không? Đây là một con quỷ đã len lỏi vào hội thánh. Ngươi giả vờ tin Đức Chúa Trời, giả vờ là người được chọn, và ngươi muốn ăn bám trong nhà Đức Chúa Trời. Ngươi là người cũng không ra người, quỷ cũng không ra quỷ, và rõ ràng là một trong những người không tin. Nếu ngươi là người thực sự tin Đức Chúa Trời, thì dù ngươi chưa đạt được lẽ thật và sự sống, chí ít ngươi cũng sẽ nói và hành động từ phía Đức Chúa Trời; chí ít, ngươi cũng sẽ không thừ ra đó khi thấy những lợi ích của nhà Đức Chúa Trời bị tổn hại. Khi ngươi giục lòng nhắm mắt làm ngơ, ngươi sẽ cảm thấy tội lỗi, không thoải mái, và sẽ tự nhủ: ‘Mình không thể ngồi đây và không làm gì, mình phải đứng lên và nói gì đó, mình phải gánh lấy trách nhiệm, mình phải vạch trần hành vi xấu xa này, mình phải ngăn chặn nó, để những lợi ích của nhà Đức Chúa Trời không bị tổn hại, và đời sống hội thánh không bị nhiễu loạn’. Nếu lẽ thật đã trở thành sự sống của ngươi, thì ngươi sẽ không chỉ có dũng khí, quyết tâm này, và sẽ không chỉ có khả năng hiểu vấn đề hoàn toàn, mà ngươi còn thực hiện trách nhiệm mình nên gánh vác vì công tác của Đức Chúa Trời và vì lợi ích của nhà Ngài, và bổn phận của ngươi bởi đó sẽ được thực hiện” (Phần 3, Lời, Quyển 3 – Những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt). Đọc lời Đức Chúa Trời, tôi nhận ra thông qua sự khai sáng và sự dẫn dắt của Ngài mà tôi đã có được chút phân định về những việc ác của Trương Hân và Tiểu Lưu. Nếu không đứng lên và vạch trần họ, tôi sẽ không có lương tâm và sẽ không bảo vệ được công tác của hội thánh. Tôi không thể cứ ích kỷ và đáng khinh bằng cách ngó lơ nữa. Tôi đã nghĩ đến điều được viết trong các sắc lệnh quản trị của Thời đại Vương quốc: “Làm mọi việc có lợi cho công tác của Đức Chúa Trời và không làm điều gì bất lợi cho công tác của Đức Chúa Trời. Bảo vệ danh Đức Chúa Trời, chứng ngôn của Đức Chúa Trời, và công trình của Đức Chúa Trời” (Mười sắc lệnh quản trị phải được vâng phục bởi dân sự được Đức Chúa Trời chọn trong Thời đại Vương quốc, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời). Tôi đã hiểu những yêu cầu của Đức Chúa Trời. Tôi là thành viên của hội thánh, nên chỉ cần ở đâu có liên quan đến công tác của hội thánh, thì tôi phải có trách nhiệm đứng lên và bảo vệ. Sau đó, các lãnh đạo cấp trên đã đến tìm hiểu tình hình. Tôi đã báo cáo về hành vi tà ác của Trương Hân và Tiểu Lưu, và lãnh đạo cấp trên đã bắt đầu điều tra lại lần nữa để xác minh việc này. Qua thông công tại một buổi nhóm họp về lẽ thật liên quan đến việc xác định những kẻ địch lại Đấng Christ, các anh chị em đều đã đạt được khả năng phân định. Từng người một, họ đã vạch trần và trình báo những việc ác của Trương Hân và Tiểu Lưu. Cuối cùng, người ta xác định được Trương Hân là kẻ địch lại Đấng Christ thật sự, và chị ta đã bị khai trừ khỏi hội thánh. Tiểu Lưu, sau khi không chịu ăn năn vì những việc ác của mình, cũng bị khai trừ vì đồng lõa với một kẻ địch lại Đấng Christ. Một số anh chị em là những người bị Trương Hân lừa gạt cũng đã tỉnh ngộ, và họ đều loại bỏ Trương Hân, không còn đi theo chị ta nữa. Sau đó, đời sống hội thánh đã trở lại bình thường.
Dù có nhiều chỗ lắt léo trong việc tố cáo kẻ địch lại Đấng Christ này, việc bị chị ta đàn áp đã cho tôi có được chút khả năng phân định những kẻ địch lại Đấng Christ, phát triển sự thông sáng của mình và nhận được chút trải nghiệm cũng như kiến thức thực tế về tâm tính công chính của Đức Chúa Trời, và đức tin của tôi nơi Đức Chúa Trời thậm chí còn phát triển hơn nữa. Mọi vinh quang dành cho Đức Chúa Trời Toàn Năng!
Hồi chuông thời sau hết báo động đã vang lên, đại thảm họa đã ập xuống, bạn có muốn cùng gia đình nghênh đón được Thiên Chúa, và có cơ hội nhận được sự che chở của Thiên Chúa không?
Bởi Tống Vũ, Hà Lan Vào tháng Năm vừa qua, một chị đã báo cáo với tôi rằng chị Lục đã bảo chị ấy có ít nhất ba lãnh đạo hội thánh là các...
Bởi Trịnh Nghiệp, Hàn Quốc Không lâu sau khi trở thành một tín hữu, tôi để ý thấy các anh chị em là lãnh đạo thường xuyên tổ chức họp mặt...
Bởi Mộ Văn, Tây Ban Nha Tôi nhớ vào năm 2018, mình đang thực hiện bổn phận rao giảng phúc âm trong hội thánh, sau đó tôi phụ trách công...
Bởi Lưu Na, Trung QuốcMột ngày nọ, tôi nhận được một thư tố cáo, trong đó các anh chị em tố cáo một lãnh đạo hội thánh tên là chị Trần Mặc...