Tại Sao Tôi Không Sẵn Lòng Bồi Dưỡng Người Khác
Bởi Lâm Tĩnh, Trung QuốcTháng 3 năm 2023, tôi phụ trách công tác bài giảng trong hội thánh. Lúc đó, tôi làm việc một mình nên khối lượng...
Hoan nghênh tất cả những người tìm kiếm sự xuất hiện của Đức Chúa Trời!
Ngày 10 tháng 9 năm 2024, tôi nhận được một bức thư từ các lãnh đạo, nói rằng Triệu Huy, một lãnh đạo của Hội thánh Nam Thành, đã bị bắt và làm Giu-đa, bán đứng rất nhiều anh chị em. Hơn ba mươi người trong hội thánh đã bị bắt. Vì trước đây tôi từng làm lãnh đạo tiểu khu và biết khá rõ về một số nhà bảo quản ở đó, nên họ muốn tôi phụ trách việc di dời của lễ. Vì tình hình cấp bách, biết rằng bảo vệ của lễ của Đức Chúa Trời là trách nhiệm của mình, tôi đã cầu nguyện với Đức Chúa Trời, bày tỏ rằng mình sẵn lòng nghiêm túc phối hợp.
Khi đến Hội thánh Nam Thành, tôi mới biết các chấp sự và những người làm công quan trọng đều đã bị bắt. Ngày nào chúng tôi cũng nghe tin có nhiều anh chị em bị bắt. Một số người thậm chí còn bị cảnh sát đến tận nhà quấy nhiễu. Vài người trong số các anh chị em bị bắt lại biết những ngôi nhà bảo quản của lễ. Tôi thầm nghĩ: “Bây giờ hoàn cảnh nguy hiểm như vậy. Nếu mình đi di dời của lễ, liệu có bị theo dõi và bám đuôi không? Triệu Huy biết mình từng làm bổn phận lãnh đạo. Liệu anh ta có bán đứng mình không? Hơn nữa, năm 2019 mình từng bị một Giu-đa bán đứng, và lúc đó cảnh sát đã điều tra mình. Nhờ sự bảo vệ kỳ diệu của Đức Chúa Trời mà mình mới thoát nạn. Lần này, nếu bị bắt khi đang di dời của lễ, cảnh sát chắc chắn sẽ không dễ dàng tha cho mình. Nếu không chết thì mình cũng bị họ lột một lớp da!”. Cứ nghĩ đến những video anh chị em bị cảnh sát tra tấn dã man là tôi lại khiếp sợ. Nếu bị bắt, tôi không biết mình có chịu nổi không. Nhỡ không chịu nổi tra tấn mà phản bội Đức Chúa Trời, làm Giu-đa, thì chẳng phải việc tin Đức Chúa Trời của tôi sẽ kết thúc trong thất bại sao? Nếu bị bắt và bỏ tù vài năm, tôi sẽ không thể đọc lời Đức Chúa Trời hay thực hiện bổn phận được nữa. Lúc đó làm sao tôi có thể chuẩn bị việc lành hay mưu cầu sự cứu rỗi đây? Càng nghĩ, tôi càng thấy nhút nhát. Tôi nhận ra tình trạng của mình không đúng. Trước đây tôi đã nhiều lần đối mặt với những hoàn cảnh nguy hiểm và đã thấy được sự bảo vệ kỳ diệu của Đức Chúa Trời. Tại sao bây giờ tôi vẫn chẳng có chút đức tin nào vậy? Tôi kêu cầu với Đức Chúa Trời trong lòng mình, xin Ngài ban cho tôi đức tin. Sau đó, tôi đọc lời Đức Chúa Trời: “Công tác hoàn thiện Đức Chúa Trời làm trên con người là điều mà họ không thể nhìn thấy và không thể chạm đến; trong những trường hợp như vậy thì cần đến đức tin. Khi có điều gì đó không thể được nhìn thấy bằng mắt thường, thì cần con người có đức tin, khi ngươi không thể buông bỏ các quan niệm của chính mình, thì cần ngươi có đức tin. Khi ngươi không hiểu công tác của Đức Chúa Trời, thì cần ngươi có đức tin, có một lập trường vững chắc và đứng vững làm chứng. Khi Gióp đạt đến điểm này, Đức Chúa Trời đã xuất hiện và phán với ông. Nghĩa là, chỉ từ bên trong đức tin của mình thì ngươi mới có thể nhìn thấy Đức Chúa Trời. Khi ngươi có đức tin thì Đức Chúa Trời sẽ hoàn thiện ngươi, còn nếu ngươi không có đức tin, Ngài không thể làm điều này. Đức Chúa Trời sẽ ban cho ngươi bất kỳ điều gì ngươi hy vọng đạt được. Nếu ngươi không có đức tin, thì ngươi không thể được hoàn thiện và ngươi sẽ không thể thấy những hành động của Đức Chúa Trời, càng không thấy được sự toàn năng của Ngài. Trong trải nghiệm thực tế mà ngươi có đức tin để thấy được những hành động của Đức Chúa Trời, thì Ngài sẽ xuất hiện với ngươi, và Ngài sẽ khai sáng và hướng dẫn ngươi từ bên trong. Không có đức tin đó, Đức Chúa Trời sẽ không thể làm như vậy. Nếu ngươi đã mất hy vọng vào Đức Chúa Trời, làm sao ngươi có thể trải nghiệm công tác của Ngài? Vì thế, chỉ khi ngươi có đức tin và ngươi không nuôi những hoài nghi về Đức Chúa Trời, chỉ khi ngươi có đức tin thực sự vào Ngài bất kể Ngài làm gì, thì Ngài mới khai sáng và soi sáng cho ngươi qua những trải nghiệm của ngươi, và chỉ khi đó ngươi mới có thể thấy được những hành động của Ngài. Tất cả những điều này đều đạt được thông qua đức tin. Đức tin chỉ đến từ sự tinh luyện, và nếu thiếu sự tinh luyện, đức tin không thể phát triển được. Đức tin là nói đến điều gì? Đức tin là niềm tin chân thật và tấm lòng chân thành mà con người nên có khi họ không thể nhìn thấy hoặc chạm vào điều gì đó, khi công tác của Đức Chúa Trời không phù hợp với các quan niệm của con người và vượt tầm với của con người. Đây là đức tin mà Ta nói đến” (Những người được làm cho hoàn thiện phải trải qua sự tinh luyện, Lời, Quyển 1 – Sự xuất hiện và công tác của Đức Chúa Trời). “Bất kể Sa-tan ‘thần thông quảng đại’ đến đâu, bất kể nó ngông cuồng và có dã tâm lớn cỡ nào, bất kể sức phá hoại của nó lớn thế nào, bất kể những chiêu trò nó dùng để làm bại hoại và dụ dỗ con người có đa dạng ra sao, bất kể những chiêu trò và quỷ kế nó dùng để dọa dẫm con người có cao siêu cỡ nào, bất kể hình thức tồn tại của nó có thiên biến vạn hóa đến đâu, thì nó cũng chưa bao giờ có thể tạo ra một sinh vật sống nào, chưa bao giờ có thể đặt ra các phép tắc và quy luật cho sự tồn tại của muôn vật, cũng chưa bao giờ có thể quản lý và tể trị bất kỳ vật gì, dù là có sự sống hay không có sự sống. Trong khắp vũ trụ bao la rộng lớn, không có bất kỳ người nào hay vật gì được sinh ra từ nó hay tồn tại vì nó; không có bất kỳ người nào hay vật gì bị nó quản lý hay tể trị. Ngược lại, nó chẳng những phải tồn tại dưới sự thống trị của Đức Chúa Trời, mà còn phải thuận phục tất cả những lệnh truyền và mệnh lệnh của Đức Chúa Trời. Không có sự cho phép của Đức Chúa Trời, thì Sa-tan khó mà động đến thậm chí một giọt nước hay một hạt cát trên đất; không có sự cho phép của Đức Chúa Trời, Sa-tan thậm chí không thể đùa nghịch với những con kiến trên đất, chứ đừng nói đến loài người được Đức Chúa Trời tạo dựng. Trong mắt Đức Chúa Trời, Sa-tan còn thấp kém hơn những bông hoa huệ trên núi, những con chim bay trên trời, những con cá dưới biển và những con giòi trên đất. Vai trò của nó giữa muôn vật là phục vụ muôn vật, phục vụ loài người, phục vụ công tác của Đức Chúa Trời và kế hoạch quản lý của Ngài” (Chính Đức Chúa Trời, Đấng độc nhất I, Lời, Quyển 2 – Về việc biết Đức Chúa Trời). Từ lời Đức Chúa Trời, tôi hiểu rằng Ngài tể trị vạn sự vạn vật. Nếu không có sự cho phép của Ngài, thì dù Sa-tan có ngông cuồng hay tà ác đến đâu, nó cũng không thể lấy đi tính mạng của tôi. Giống như khi Gióp bị thử luyện. Đức Chúa Trời không cho phép Sa-tan lấy đi mạng sống của ông, thì nó không dám vượt qua giới hạn mà Ngài đã định cho nó. Nhưng đức tin của tôi nơi Đức Chúa Trời lại quá nhỏ bé. Khi thấy hoàn cảnh trở nên tồi tệ, tôi sợ bị Giu-đa chỉ mặt, hoặc bị cảnh sát theo dõi và bắt giữ, nên đã sống trong nhút nhát và sợ hãi, không dám đi di dời của lễ. Nghĩ đến đây, tôi thấy thật hổ thẹn. “Mình không thể cứ trốn tránh như con rùa rụt cổ được: Vạn sự vạn vật đều nằm trong tay Đức Chúa Trời, vậy chẳng phải việc mình có bị bắt hay không cũng nằm trong sự tể trị của Ngài sao? Nếu Đức Chúa Trời cho phép mình bị bắt, thì đó là sự kiểm tra đối với mình. Mình phải cậy dựa vào Đức Chúa Trời và thề thà chết chứ không làm Giu-đa hay phản bội lợi ích của nhà Đức Chúa Trời”. Thế là tôi cầu nguyện: “Lạy Đức Chúa Trời Toàn Năng, đức tin của con nơi Ngài quá nhỏ bé. Con không muốn sống trong sự nhút nhát nữa. Xin Ngài ban cho con đức tin và sức mạnh. Con sẵn lòng giao phó bản thân vào tay Ngài, thuận phục sự sắp đặt và an bài của Ngài, và di dời của lễ càng sớm càng tốt”.
Sau đó, tôi đến nhà bảo quản đầu tiên để di dời của lễ. Trước đây tôi mới đến đó một lần nên không nhớ rõ nó nằm ở block nào và ở tầng nào. Tôi đành phải đứng đợi bên ngoài cho đến khi người chị em của nhà bảo quản quay về. Nhưng một chị em ở gần đó đã bị bắt vài tháng trước, và dạo này cảnh sát cũng đang ngấm ngầm giám sát các anh chị em. Tôi lo nếu cứ đứng đó lâu sẽ bị phát hiện, nên không dám đợi quá lâu. Đúng lúc tôi định rời đi thì người chị em của nhà bảo quản đi chợ về. Trưa hôm đó, chúng tôi đã thuận lợi di dời của lễ khỏi nơi đó. Ngay sau đó, tôi đi tìm chị Tân Trình để hỏi về những người bảo quản khác. Ngờ đâu khi tôi vừa bước vào, chị ấy đã sợ hãi nói: “Tôi bị bắt và giam giữ năm ngày. Tối qua mới được thả. Triệu Huy đã bán đứng tất cả các anh chị em mà anh ta biết. Phải di dời những quyển sách lời Đức Chúa Trời ngay lập tức!”. Tôi nghĩ bụng: “Tân Trình vừa mới được thả. Cảnh sát có đang ngầm phục kích khu vực gần nhà chị ấy không? Mình có bị phát hiện không?”. Tôi luống cuống hoảng sợ, nói chuyện được vài phút là vội vã rời đi. Tôi kinh hồn bạt vía suốt cả dọc đường. Tôi cứ nghĩ mãi: “Có phải mình đã bị lộ rồi không? Tối mai mình sẽ không đi dời sách nữa. Cứ nhờ các anh chị em khác lo việc này vậy”. Ngày hôm sau, lòng tôi cứ bồn chồn không yên. Tôi biết Triệu Huy đã đến tất cả những ngôi nhà bảo quản sách, và số sách đó cần được di dời ngay. Lúc đó chẳng có ai khác phù hợp để làm việc này, tôi phải gánh vác công tác này thôi. Tôi nghĩ đến các anh chị em bị con rồng lớn sắc đỏ truy lùng và phát lệnh truy nã, nhưng họ vẫn cậy dựa vào Đức Chúa Trời để làm công tác của hội thánh. Dù bị bắt, họ vẫn có thể bất chấp tính mạng để đứng vững làm chứng cho Đức Chúa Trời. Còn tôi thì thậm chí chưa bị bắt, vậy mà đã nhút nhát lùi bước chỉ vì hoàn cảnh nguy hiểm. Tôi kém xa họ quá. Tôi cảm thấy vô cùng hổ thẹn và tội lỗi. Sau đó, tôi nhớ lại lời Đức Chúa Trời mà chúng tôi đã đọc trong buổi nhóm họp hai ngày trước: “Còn có một trường hợp nữa, đó là có những hội thánh đang ở trong hoàn cảnh ác liệt, thường có người bị bắt, do đó nhà của người bảo quản của lễ rất dễ bị bán đứng, bị con rồng lớn sắc đỏ đột kích và lục soát, của lễ có thể bị ác quỷ cướp đoạt bất kỳ lúc nào, vậy nơi này có thích hợp để cất giữ của lễ không? (Thưa, không thích hợp.) Nếu đã để của lễ ở đây rồi thì phải làm sao? Phải nhanh chóng chuyển đi. … Gặp phải tình huống như vậy, lãnh đạo và người làm công nên hiểu rõ trong lòng rằng: ‘Có một chỗ cất giữ của lễ không thích hợp, hoàn cảnh quá nguy hiểm, quanh đó đã có vài anh chị em bị bắt, bị theo dõi và bị giám sát rồi. Thế thì phải nghĩ biện pháp dời của lễ đi, dời đến nơi nào tương đối an toàn thì sẽ tốt hơn là để ở chỗ này và chờ bị cướp đi’. Khi hoàn cảnh đó vừa nảy sinh, và họ linh tính được rằng của lễ sẽ gặp nguy hiểm, thì phải kịp thời dời của lễ đi, tránh bị ác quỷ con rồng lớn sắc đỏ chiếm đoạt, nuốt chửng, như vậy mới có thể bảo đảm an toàn cho của lễ, không xảy ra bất kỳ hiểm họa hay sơ suất nào, đây là công tác mà lãnh đạo và người làm công nên làm. Ngay khi có chút động tĩnh gì, ngay khi có người bị bắt, ngay khi có hoàn cảnh nảy sinh, thì việc trước tiên mà lãnh đạo và người làm công nên nghĩ đến là của lễ có an toàn không, có thể rơi vào tay kẻ ác không, có thể bị kẻ ác chiếm đoạt không, có thể bị ác quỷ cướp đi không, của lễ có bị tổn thất gì không. Họ nên kịp thời áp dụng các biện pháp để bảo vệ của lễ, đây là chức trách của lãnh đạo và người làm công. Có vài lãnh đạo và người làm công nói rằng: ‘Để làm những việc này thì phải mạo hiểm, vậy có thể không làm không? Chẳng phải chúng ta lấy con người làm gốc, không cần đặt của lễ lên hàng đầu, mà nên đặt con người lên hàng đầu sao?’. Các ngươi thấy sao về câu hỏi này? Người hỏi như vậy có nhân tính không? (Thưa, không có.) Bảo quản tốt của lễ, quản lý tốt của lễ và trông coi tốt của lễ là trách nhiệm mà một người quản gia tốt nên làm tròn. Nói nghiêm trọng hơn một chút, đó là cho dù ngươi hy sinh tính mạng để làm thì cũng đáng, cũng nên làm, đó là trách nhiệm của ngươi” (Chức trách của lãnh đạo và người làm công (12), Lời, Quyển 5 – Chức trách của lãnh đạo và người làm công). Từ lời Đức Chúa Trời, tôi nhận ra rằng giờ đây địa điểm các nhà bảo quản đã bị một Giu-đa bán đứng, của lễ và sách lời Đức Chúa Trời có thể bị ĐCSTQ tịch thu bất cứ lúc nào. Chúng phải được di dời ngay lập tức, và đây là trách nhiệm không thể thoái thác của tôi. Tôi vẫn thường thông công với các anh chị em về việc bảo vệ lợi ích của hội thánh vào những thời khắc then chốt, nhưng khi hoàn cảnh này ập đến với mình, ý nghĩ đầu tiên của tôi lại là bảo toàn cho bản thân. Tôi lại muốn đẩy việc này cho người khác, muốn trốn đi như một kẻ đào ngũ. Làm vậy chẳng phải là phản bội Đức Chúa Trời sao? Bảo vệ của lễ và sách lời Đức Chúa Trời là trách nhiệm và nghĩa vụ mà mỗi một người tin Đức Chúa Trời đều phải làm tròn. Tôi phải cậy dựa vào Đức Chúa Trời để làm tròn trách nhiệm của mình, nhanh chóng di dời và bảo vệ của lễ của Ngài. Bất kể có bị bắt hay không, và dù phải trải qua hoàn cảnh nào, tôi cũng thuận phục sự tể trị và an bài của Đức Chúa Trời.
Sau đó, tôi phản tỉnh: “Tại sao hễ gặp hoàn cảnh nguy hiểm là mình lại luôn suy xét đến lợi ích xác thịt của bản thân? Căn nguyên của chuyện này là gì?”. Trong lúc suy ngẫm, tôi nhớ lại lời Đức Chúa Trời: “Những kẻ địch lại Đấng Christ cực kỳ ích kỷ và đê tiện. Họ không có đức tin chân thật nơi Đức Chúa Trời, càng không có lòng trung thành với Đức Chúa Trời; khi gặp chuyện, họ chỉ bảo vệ và bảo toàn cho bản thân mình. Đối với họ, không có gì quan trọng hơn sự an toàn của riêng họ. Họ không quan tâm đến việc công tác của hội thánh bị tổn hại như thế nào – miễn họ vẫn còn sống và không bị bắt là được rồi. Những người này cực kỳ ích kỷ, họ không hề nghĩ đến các anh chị em, hay nghĩ về công tác của hội thánh, mà chỉ nghĩ đến an nguy của chính họ. Họ là những kẻ địch lại Đấng Christ. Vậy khi những người trung thành với Đức Chúa Trời và có đức tin chân thật nơi Đức Chúa Trời mà gặp phải chuyện thế này thì họ xử lý như thế nào? Cách làm của họ khác với của kẻ địch lại Đấng Christ như thế nào? (Thưa, những người trung thành với Đức Chúa Trời thì khi gặp những chuyện như vậy sẽ nghĩ đủ cách để bảo vệ lợi ích của nhà Đức Chúa Trời, bảo vệ của lễ của Đức Chúa Trời khỏi bị tổn hại, và sẽ thực hiện những sự sắp xếp cần thiết cho các lãnh đạo và chấp sự, cùng các anh chị em, để giảm thiểu tổn thất hết sức có thể. Trong khi đó, kẻ địch lại Đấng Christ bảo vệ bản thân trước đã. Họ không quan tâm đến công tác của hội thánh hay sự an nguy của dân được Đức Chúa Trời chọn. Và khi hội thánh phải đối mặt với sự bắt bớ, làm như thế sẽ gây thiệt hại cho công tác của hội thánh.) Kẻ địch lại Đấng Christ bỏ rơi công tác của hội thánh và của lễ của Đức Chúa Trời, cũng không sắp xếp người xử lý hậu quả. Nó chẳng khác nào cho phép con rồng lớn sắc đỏ tịch thu của lễ của Đức Chúa Trời và bắt giữ dân được Đức Chúa Trời chọn. Chẳng phải đây là một biến tướng của việc bán đứng của lễ của Đức Chúa Trời và dân được Đức Chúa Trời chọn sao? Khi những người trung thành với Đức Chúa Trời biết rõ hoàn cảnh đang nguy hiểm, họ vẫn bất chấp nguy hiểm để làm tốt việc giải quyết hậu quả và họ giữ cho những tổn thất đối với nhà Đức Chúa Trời ở mức tối thiểu, sau đó họ mới rút lui. Họ không ưu tiên sự an nguy của riêng mình. Các ngươi nói xem, ở đất nước tà ác của con rồng lớn sắc đỏ này, ai có thể đảm bảo rằng không hề có mối nguy hiểm nào khi tin Đức Chúa Trời và thực hiện bổn phận? Bất kể một người đảm nhận bổn phận gì thì cũng đều có hiểm nguy nào đó – tuy nhiên việc thực hiện bổn phận là do Đức Chúa Trời ủy thác, và trong khi đi theo Đức Chúa Trời, người ta phải chấp nhận hiểm nguy khi thực hiện bổn phận của mình. Người ta nên vận dụng sự khôn ngoan và cần thực hiện các biện pháp để đảm bảo an toàn, nhưng không nên đặt an nguy cá nhân của mình lên hàng đầu. Họ nên quan tâm đến tâm ý của Đức Chúa Trời, đặt công tác của nhà Ngài và việc rao truyền phúc âm lên hàng đầu. Hoàn thành sự ủy thác Đức Chúa Trời giao cho ngươi là điều quan trọng nhất, và điều này được đặt lên hàng đầu. Những kẻ địch lại Đấng Christ đặt sự an nguy cá nhân lên hàng đầu; cảm thấy mọi chuyện khác đều không liên quan đến họ. Bất kể ai gặp chuyện gì họ cũng mặc kệ, chỉ cần bản thân không sao là được rồi, như thế là họ thấy thoải mái. Họ không có chút lòng trung thành nào, là điều được quyết định bởi thực chất bản tính của kẻ địch lại Đấng Christ. … Kẻ địch lại Đấng Christ không có chút lòng trung thành nào với Đức Chúa Trời. Khi được sắp xếp công tác, họ cũng tiếp nhận rất vui vẻ, tỏ thái độ rất tốt, nhưng khi gặp phải nguy hiểm họ chạy nhanh nhất, là người chạy đầu tiên, trốn đầu tiên. Có thể thấy, sự ích kỷ và đê tiện của họ vô cùng nghiêm trọng, không có chút tinh thần trách nhiệm và lòng trung thành nào, gặp chuyện thì chỉ biết trốn, chỉ biết nấp, chỉ nghĩ đến việc bảo toàn bản thân, chưa bao giờ nghĩ đến trách nhiệm và bổn phận của mình. Kẻ địch lại Đấng Christ vì sự an toàn của bản thân mà biểu hiện bản tính ích kỷ và đê tiện của họ khắp nơi. Họ không xem công tác của nhà Đức Chúa Trời và bổn phận của mình là ưu tiên hàng đầu, lại càng không xem lợi ích của nhà Đức Chúa Trời là ưu tiên hàng đầu. Thay vào đó họ xem sự an toàn của bản thân mới là ưu tiên hàng đầu” (Lời, Quyển 4 – Vạch rõ kẻ địch lại Đấng Christ. Mục 9 (Phần 2)). “Người có lòng trung thành với Đức Chúa Trời và người không có lòng trung thành thì khi làm việc, sẽ có sự khác biệt về tính chất. Khi cả hai đều gặp phải chuyện liên quan đến nguy hiểm, thì người có lòng trung thành có thể bất chấp nguy hiểm mà làm, dùng trí tuệ và phương thức làm việc để thực hiện những sắp xếp công tác. Còn kẻ địch lại Đấng Christ thì dù có liên quan đến nguy hiểm hay không, họ cũng không làm công tác cụ thể, không thực hiện những sắp xếp công tác. Đây chính là sự khác biệt. … Không có lòng trung thành, ích kỷ và đê tiện, đâu đâu cũng nghĩ cho sự an toàn của mình. Họ chẳng bao giờ hỏi han xem việc sắp xếp công tác của nhà Đức Chúa Trời có được thực hiện hay không, tình hình tiến triển của công tác của nhà Đức Chúa Trời như thế nào, trong lòng họ cũng không màng đến những chuyện này. Họ không làm hết lòng trung thành, cũng không thực hiện lòng trung thành của mình. Đối với họ thì những chuyện này chỉ cần làm cho có lệ là được rồi, coi như là làm công tác rồi. Nếu như phải gánh chịu chút nguy hiểm nho nhỏ thì họ còn có thể miễn cưỡng làm chút công tác, nhưng nếu như là rủi ro lớn và có nguy cơ bị bắt thì họ sẽ không làm nữa, bất luận công tác quan trọng đến thế nào họ cũng không làm. Đây chính là thực chất của kẻ địch lại Đấng Christ” (Lời, Quyển 4 – Vạch rõ kẻ địch lại Đấng Christ. Mục 9 (Phần 2)). Từ lời Đức Chúa Trời, tôi thấy rằng những người trung thành với Đức Chúa Trời có thể không suy xét đến được mất cá nhân khi nguy hiểm ập đến. Khi thấy của lễ gặp nguy, họ sẵn sàng liều mạng để bảo vệ. Họ trung thành với Đức Chúa Trời cho đến chết, và bảo vệ lợi ích của nhà Đức Chúa Trời. Nhưng những kẻ địch lại Đấng Christ lại có bản tính cực kỳ ích kỷ và xảo trá. Trong những hoàn cảnh nguy hiểm, họ chỉ suy xét đến an nguy của bản thân và không hề có tinh thần trách nhiệm với bổn phận. Biểu hiện của tôi chẳng phải giống hệt kẻ địch lại Đấng Christ sao? Tôi đã biết chuyện Triệu Huy làm Giu-đa và bán đứng nhiều lãnh đạo, người làm công cùng các anh chị em, nên những ngôi nhà bảo quản của lễ đang gặp nguy hiểm. Của lễ phải được di dời ngay lập tức. Thế nhưng vào thời khắc then chốt đó, cái mà tôi suy xét đến đầu tiên lại là an nguy của bản thân, tiền đồ và đường lui cho mình. Tôi chỉ muốn làm con rùa rụt cổ. Tôi thấy mình thật quá ích kỷ và đê tiện! Nếu sự ích kỷ và vô trách nhiệm của mình khiến của lễ rơi vào tay con rồng lớn sắc đỏ, thì tôi có khác gì một Giu-đa tham sống sợ chết và ăn cháo đá bát chứ? Tôi nghĩ đến anh Chung trong video “Lời chứng muộn màng của tôi”, người đã bất chấp tính mạng để di dời sách lời Đức Chúa Trời và giữ vững bổn phận. Và trong video lời chứng trải nghiệm “Lựa chọn trong hoàn cảnh nguy hiểm”, nhân vật chính cũng đã liều mạng để xử lý hậu quả. Dù yếu đuối và sợ hãi, chị ấy vẫn tìm kiếm lẽ thật để giải quyết tâm tính bại hoại của mình và sẵn lòng hy sinh tính mạng để bảo vệ lợi ích của nhà Đức Chúa Trời. Cả hai người họ đều đã làm chứng thật vang dội và tốt đẹp cho Đức Chúa Trời. Nghĩ đến đây, tôi thấy vô cùng hổ thẹn và cầu nguyện với Đức Chúa Trời: “Lạy Đức Chúa Trời Toàn Năng, rất nhiều anh chị em trong hội thánh đã bị bắt, và việc xử lý hậu quả đang rất cấp bách. Nhưng con lại sợ bị bắt và cứ muốn trốn tránh hoàn cảnh này. Con thật quá ích kỷ và thiếu nhân tính! Lạy Đức Chúa Trời, con sẵn lòng ăn năn. Con sẽ cậy dựa vào Ngài để xử lý tốt hậu quả”.
Tôi cũng ngẫm nghĩ: “Tại sao hễ có chuyện xảy đến là mình lại cứ nhút nhát lùi bước?”. Nguyên nhân chính là vì tôi sợ chết; tôi chưa thực sự nhìn thấu được ý nghĩa của nó. Sau đó, tôi đọc lời Đức Chúa Trời: “Các môn đồ đó của Đức Chúa Jêsus đã chết như thế nào? Trong số các môn đồ, có những người bị ném đá, bị kéo lê phía sau một con ngựa, bị đóng đinh lộn ngược xuống, bị ngũ mã phanh thây – mọi kiểu chết chóc đã xảy đến với họ. Lý do cho cái chết của họ là gì? Họ đã bị xử tử đúng luật vì tội lỗi của họ phải không? Không. Họ loan truyền phúc âm của Chúa, nhưng người đời không tiếp nhận, ngược lại còn lên án, đánh chửi, còn đẩy họ vào chỗ chết – đó là cách mà họ tử vì đạo. Chúng ta không nhắc đến kết cục cuối cùng của những người tử vì đạo đó, hay việc Đức Chúa Trời quy định hành vi của họ như thế nào, mà hãy nói xem khi họ đi đến cuối cùng, thì cách họ kết thúc sự sống có hợp với quan niệm của con người không? (Thưa, không.) Từ góc độ quan niệm của con người, nếu họ trả cái giá đắt như thế để rao truyền công tác của Đức Chúa Trời, thế mà họ lại bị Sa-tan giết chết. Điều này không phù hợp với các quan niệm của con người, nhưng chính xác là chuyện xảy ra với họ – Đây là chuyện Đức Chúa Trời cho phép xảy ra. Lẽ thật nào có thể tìm thấy trong chuyện này? Có phải việc Đức Chúa Trời cho phép họ chết theo cách này chính là sự nguyền rủa và lên án của Ngài, hay đó là kế hoạch và phúc lành của Ngài không? Cả hai đều không phải. Đó là gì? Mọi người giờ đây thật đau lòng khi suy ngẫm về cái chết của họ, nhưng mọi việc đã diễn ra như thế: Những người tin vào Đức Chúa Trời đã chết theo cách đó, có thể giải thích điều này như thế nào? Khi chúng ta nhắc đến chủ đề này, các ngươi hãy đặt mình vào vị trí của họ; lòng của các ngươi khi đó có buồn không, và các ngươi có cảm nhận một nỗi đau âm ỉ không? Các ngươi nghĩ rằng: ‘Những người này đã thực hiện bổn phận rao truyền phúc âm của Đức Chúa Trời và nên được coi là người tốt, vậy tại sao họ có thể đi đến một hồi kết như thế, một kết cục như thế?’. Thật ra, đây là cách thể xác của họ đã chết và qua đời; đây là cách thức họ rời khỏi thế giới loài người, nhưng điều đó không có nghĩa kết cục của họ là như vậy. Bất kể những cách thức họ chết và ra đi như thế nào đi nữa, hay nó đã xảy ra làm sao, thì cũng không phải là cách Đức Chúa Trời quy định kết cục cuối cùng cho những sinh mệnh, cho những loài thọ tạo đó. Đây là một điều ngươi phải thấy rõ. Trái lại, họ đã sử dụng một cách chính xác những cách thức đó để lên án thế gian này và làm chứng cho những việc làm của Đức Chúa Trời. Những loài thọ tạo này đã sử dụng mạng sống quý giá nhất của họ – họ đã sử dụng khoảnh khắc cuối cùng của sự sống để làm chứng cho những việc làm của Đức Chúa Trời, để làm chứng cho quyền năng vĩ đại của Đức Chúa Trời và tuyên bố cho Sa-tan và thế gian rằng những việc làm của Đức Chúa Trời là đúng, rằng Đức Chúa Jêsus là Đức Chúa Trời, rằng Ngài là Chúa và là xác thịt nhập thể của Đức Chúa Trời. Thậm chí đến giây phút cuối cùng của sự sống họ, họ không bao giờ chối bỏ danh của Đức Chúa Jêsus. Đây chẳng phải là một hình thức tuyên án thế gian này hay sao? Họ đã dùng mạng sống của mình để tuyên bố với thế gian, để xác nhận với loài người rằng Đức Chúa Jêsus là Chúa, rằng Đức Chúa Jêsus là Đấng Christ, rằng Ngài là xác thịt nhập thể của Đức Chúa Trời, rằng công tác cứu chuộc toàn nhân loại mà Ngài làm khiến cho nhân loại này được tiếp tục sống sót – sự thật này đời đời không bao giờ thay đổi. Những người đã tử vì đạo vì rao truyền phúc âm của Đức Chúa Jêsus, họ đã thực hiện bổn phận của mình đến mức độ nào? Đã đến mức tối đa chưa? Mức tối đa được biểu lộ như thế nào? (Họ đã dâng mạng sống của mình.) Đúng vậy, họ đã trả giá bằng mạng sống của mình. Gia đình, của cải và những thứ vật chất của cuộc đời này đều là những thứ bên ngoài; điều duy nhất liên quan đến bản thân là sự sống. Đối với mỗi người sống, thì sự sống là thứ đáng trân trọng nhất, là thứ quý giá nhất và, thật tình cờ, những người này đã có thể dâng tài sản quý giá nhất của họ – sự sống – như một sự xác nhận và lời chứng cho tình yêu của Đức Chúa Trời đối với nhân loại. Cho đến ngày họ chết, họ không chối bỏ danh của Đức Chúa Trời, họ cũng không chối bỏ công tác của Đức Chúa Trời, và họ đã sử dụng khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời mình để làm chứng cho sự hiện hữu của sự thật này – chẳng phải đây là dạng chứng ngôn cao cả nhất sao? Đây là cách thực hiện bổn phận tốt nhất; đây là ý nghĩa của việc làm tròn trách nhiệm của một người”. “Nếu như đối mặt với khoảnh khắc sự sống sắp bị lấy đi, ngươi vẫn cảm thấy rất an tâm, rất cam tâm, có sự thuận phục, không oán trách, cảm thấy trách nhiệm, nghĩa vụ, bổn phận của mình đã làm đến tận cùng, trong lòng rất vui vẻ, rất bình an, ngươi chết đi như vậy thì trong mắt Đức Chúa Trời đó không phải là chết đi, mà là sống dưới một hình thức khác trong một không gian khác, chẳng qua là thay đổi một phương thức sống khác, không phải là thật sự chết đi. Trong mắt con người thì: ‘Người này còn trẻ tuổi mà đã chết rồi, thật đáng thương!’. Nhưng trong mắt Đức Chúa Trời, đó không phải là chết, không phải là đi chịu khổ, mà là đi hưởng phúc, là đến gần với Ngài hơn. Bởi vì với tư cách là loài thọ tạo, trong mắt Đức Chúa Trời, ngươi đã làm bổn phận đạt tiêu chuẩn rồi, ngươi đã làm xong bổn phận của mình rồi, Đức Chúa Trời không cần ngươi ở trong hàng ngũ loài thọ tạo tiếp tục làm bổn phận như vậy nữa, sự ‘đi’ của ngươi trong mắt Đức Chúa Trời không gọi là ‘đi’, mà gọi là ‘lấy đi’ ‘mang đi’, hoặc là ‘dẫn đi’, đây là chuyện tốt” (Rao truyền phúc âm là bổn phận không thể thoái thác của tất cả những người tin Đức Chúa Trời, Lời, Quyển 3 – Những cuộc trò chuyện bởi Đấng Christ của thời kỳ sau rốt). Đọc xong lời Đức Chúa Trời, tôi hiểu ra rằng hy sinh tính mạng để hoàn thành sự ủy thác của Đức Chúa Trời là một cái chết ý nghĩa và có giá trị, là điều được Đức Chúa Trời ghi nhớ. Dù xác thịt chết đi, nhưng linh hồn sẽ trở về với Đức Chúa Trời. Giống như các thánh đồ trong suốt chiều dài lịch sử, những người đã bị bách hại vì mở rộng phúc âm của Chúa. Có người bị ngũ mã phanh thây, có người bị ngựa kéo cho đến chết, có người bị ném đá đến chết, và có người bị đóng đinh trên thập tự giá. Họ đã dùng sự sống quý giá của mình để làm chứng cho những việc làm và quyền năng vĩ đại của Đức Chúa Trời. Dù xác thịt chết đi, linh hồn họ đã trở về với Đức Chúa Trời và nhận được sự khen ngợi của Ngài. Còn tôi lại khiếp sợ việc bị tra tấn đến chết, nên đã từ chối bổn phận để bảo toàn cho bản thân. Đó là phản bội Đức Chúa Trời. Sống theo kiểu tham sống sợ chết như vậy thì thật vô giá trị và vô nghĩa; chẳng khác nào một cái xác không hồn. Nếu của lễ bị cảnh sát tịch thu chỉ vì mình không kịp thời di dời, thì đó sẽ là một vi phạm và vết nhơ vĩnh viễn của tôi, và tôi sẽ đáng phải chịu sự trừng phạt và rủa sả của Đức Chúa Trời. Hiểu được điều này, tôi sẵn lòng buông bỏ mọi băn khoăn, lo lắng và giao phó sự sống chết của mình vào tay Đức Chúa Trời. Nếu Đức Chúa Trời cho phép tôi bị bắt, tôi sẽ thuận phục sự tể trị và an bài của Ngài, và cậy dựa vào Ngài để đứng vững làm chứng. Sau đó, khi đi di dời sách, tôi vẫn còn băn khoăn và lo lắng, nhưng tôi đã thầm cầu nguyện, ngưỡng vọng Đức Chúa Trời và không còn nhút nhát lùi bước nữa. Tôi cải trang khi ra ngoài và cố gắng hết sức để tránh các camera giám sát. Dưới sự dẫn dắt của Đức Chúa Trời, của lễ và sách lời Đức Chúa Trời từ cả ba nhà bảo quản trong hội thánh đó đã được di dời đến nơi an toàn.
Qua việc xử lý hậu quả lần này, tôi đã có chút nhận thức về tâm tính Sa-tan ích kỷ và đê tiện của mình. Tôi cũng hiểu thêm đôi chút về ý nghĩa của cái chết và có được ý chí chống lại xác thịt để giữ vững bổn phận. Tôi cũng thấy được sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời trong việc dùng con rồng lớn sắc đỏ phục vụ cho việc tỏ lộ và hoàn thiện con người. Tạ ơn Đức Chúa Trời!
Hồi chuông thời sau hết báo động đã vang lên, đại thảm họa đã ập xuống, bạn có muốn cùng gia đình nghênh đón được Thiên Chúa, và có cơ hội nhận được sự che chở của Thiên Chúa không?
Bởi Lâm Tĩnh, Trung QuốcTháng 3 năm 2023, tôi phụ trách công tác bài giảng trong hội thánh. Lúc đó, tôi làm việc một mình nên khối lượng...
Bởi Kiều Mẫn, Trung QuốcTháng 1 năm 2021, tôi và Trương Phương cùng được chọn làm lãnh đạo hội thánh. Chúng tôi bận rộn trong hội thánh từ...
Bởi Lý Chân, Trung QuốcVào tháng 4 năm 2022, lãnh đạo sắp xếp tôi làm công tác thanh lọc trong hội thánh. Trước kia tôi chưa từng làm công...
Bởi Tô Phong Sương, Trung QuốcNăm 2021, tôi đảm nhiệm bổn phận lãnh đạo trong hội thánh. Lúc đó, tôi phối hợp với chị Lý Hoa, tôi chủ yếu...